Chương 31: Gặp lại

Sáng sớm hôm sau, ba sư huynh muội đến một con hẻm yên tĩnh để thăm hỏi người yêu cũ của sư phụ, Diệp Lan sư thúc.

Bọn họ sớm đã muốn đến gặp một lần xem người yêu cũ của sư phụ mình trông như thế nào. Dù sao nghe từ trong miệng sư phụ thì người đó soái đến mức thây phơi ngàn dặm.

Miêu tả người ta hung mãnh như vậy cũng chỉ có một mình đóa hoa kỳ lạ như sư phụ cô mới có thể nói ra được.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Ôn Noãn mặc quần áo nữ, ngoan ngoãn đi theo hai vị sư huynh.

Nhìn những dãy nhà cổ kính tường trắng ngói xám xung quanh, nhà nào cũng trồng hoa cỏ, trên tường có dây leo xanh mướt.

Sau cơn mưa, con đường đá rực sáng, thấp thoáng rêu đá xanh, trong không khí thoang thoảng mùi cỏ dại.

Trong lòng Ôn Noãn có chút sợ hãi, những tòa nhà cổ kính ở khu vực này cô đã quá quen thuộc rồi. Không phải tứ hợp viện của Giang Trác và Diệp Thanh cũng ở khu vực này sao?

"Bạn trai cũ của sư phụ tên là gì vậy?" Cô nhỏ giọng hỏi Văn Trạm.

Văn Trạm vừa đi vừa nói: "Sư phụ cả ngày đứng trên sườn núi chửi bới người ta như vậy hóa ra em lại không nghe thấy sao?"

"Hả?" 

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Văn Trạm đẩy Lục Tư Yến một cái, ngay lập tức anh ta học theo giọng điệu của sư phụ mình la lớn: "Diệp Lan, anh đúng là tên khốn kiếp... anh lại có thể để cho một con mèo phá vỡ lời thề ban đầu. Tốt nhất là anh hãy giấu con mèo bảo bối của anh cho kỹ, ngàn vạn lần đừng để nó rơi vào trong tay tôi. Nếu không, ông đây nhất định sẽ đem nó đi xào, đi hầm ăn sạch sẽ!"

Ôn Noãn run rẩy: "Như vậy là sư nương của chúng ta họ Diệp hả?"

Văn Trạm nói: "Sao em biết đó là sư nương?"

"Hả? Chẳng lẽ không phải sao?"

Lục Tư Yến thần bí cười: "Nói không chừng sư phụ chúng ta mới là người nằm dưới."

Ôn Noãn che miệng lại: "Không phải vậy chứ?"

Về sau làm sao cô có thể đối mặt với sư phụ táo bạo của cô đây!

Chờ đã, bị họ cắt ngang nên Ôn Noãn gần như quên mất: "Người mà anh nói chúng ta sẽ tìm... họ Diệp à?"

"Đúng vậy."

"Là Diệp trong lá cây hả?"

Văn Trạm: "Không phải sao?"

Ôn Noãn nhìn những làn đường quen thuộc chung quanh càng ngày càng cảm thấy thấp thỏm.

Chắc sẽ không trùng hợp như vậy đâu nhỉ!

Cô vẫn còn đang suy nghĩ thì Văn Trạm đã dừng lại trước cổng một tứ hợp viện tường trắng lát ngói xám.

Một con mèo trắng uy vũ ngồi xổm bên tường dáo dác nhìn người lạ đang đứng bên ngoài.

Ôn Noãn nhìn cánh cổng quen thuộc này, miệng há thành hình chữ "O" theo bản năng trốn ở phía sau đại sư huynh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!