Chương 30: (Vô Đề)

Cũng may hai ngày nữa là đến kỳ nghỉ đông Ôn Noãn và Giang Trác cũng không liên lạc với nhau. Cuối cùng cũng có một khoảng thời gian yên tĩnh cho cả hai người để tỉnh táo lại một chút.

Theo hiểu biết của Ôn Noãn về Giang Trác thì cậu tuyệt đối là trai thẳng. Cô thật sự không ngờ Giang Trác lại có tình cảm vượt quá tình bạn đối với Ôn Hàn.

Cho dù một số nữ sinh trong trường cho rằng hai người là cp đam mỹ, nhưng Ôn Noãn luôn coi đó chỉ là trò đùa nên cô chưa bao giờ xem là thật.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Bây giờ chỉ cần nghĩ đến chuyện này cô liền cảm thấy khó xử. Thích một người đã là không dễ dàng, khó khăn lắm cô mới có chút rung động nhưng không ngờ người mà Giang Trác thích lại là anh trai cô.

Bắt đầu bước vào kỳ nghỉ đông, Diệp Thanh liền lập một nhóm WeChat thêm mấy người bạn tốt của mình vào nhóm, thỉnh thoảng lại hẹn đi trượt ván, chơi bida,… Ôn Noãn cũng đồng ý, ngược lại Giang Trác vẫn không hề xuất hiện.

Như vậy cũng tốt trước hết cứ như vậy để hai người tỉnh táo lại. Nếu không lúc anh trai cô tỉnh dậy biết được chuyện này, không chừng anh ấy sẽ muốn quay lại phòng ICU nằm thêm hai năm nữa.

Vừa qua đêm giao thừa thì cuối cùng đại sư huynh và nhị sư huynh cũng đến Bắc Thành.

Ôn Noãn ra sân bay đón thì thấy hai người lần lượt ra khỏi ga hành khách.

Ở Bắc Thành quả thật có rất nhiều trai đẹp, nhưng đàn ông vừa đẹp trai vừa cao ráo lại còn ăn mặc hợp thời trang thì không nhiều.

Nhị sư huynh Lục Tư Yến là người đúng tiêu chuẩn của con nhà giàu, vừa trắng trẻo vừa cao ráo. Cả người mặc đầy những trang phục phiên bản giới hạn của các thương hiệu thời trang quốc tế, anh bước đi như một người nổi tiếng mà chỉ cần đi dạo phố cũng có thể trở thành chủ đề của nhiếp ảnh đường phố.

-

--ĐỌC FULL TẠI ---

Nhưng trên đời này, người mà anh ta không muốn đi chung nhất chính là đại sư huynh Văn Trạm.

Chỉ cần đi cùng Văn Trạm thì anh ta sẽ lập tức từ ngôi sao trở thành trợ lý ngôi sao.

Quả thật là đại sư huynh, nếu trên người không có khí chất mạnh mẽ thì thật sự không thể trấn áp mấy tên sư đệ ăn chơi trác táng quần áo lượt là này.

Ôn Noãn cười híp mắt nhìn hai người đang đi tới không ngừng vẫy tay chào họ.

Văn Trạm không mặc quần áo hàng hiệu cao cấp, ngược lại chỉ mặc áo len đen bình thường cùng quần tây rộng, chân đi một đôi giày thể thao AJ giản dị hơn nhiều, so với Lục Tư Yến bên cạnh.

Nhưng anh ấy lại có một khí chất như vậy nên cho dù có ăn mặc xuề xòa và giản dị đến đâu thì vẫn luôn thu hút sự chú ý của người khác.

Về điểm này thì rất giống với người nào đó.

Ôn Noãn nhìn Văn Trạm đang đi tới không hiểu sao lại nghĩ đến người nào đó đã hơn mười ngày không gặp.

Cô lắc đầu nguầy nguậy cố xóa bóng dáng của Giang Trác ra khỏi tâm trí.

Có gì tốt mà phải suy nghĩ đâu chứ, người ta đã nói rõ ràng là không thích cô. Người mà người ta thích là anh trai cô.

Ôn Noãn mày phải có cốt khí một chút mau cắt đứt với cái người này đi!

Trong lúc Ôn Noãn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì Lục Tư Yến đã chạy đến kéo cái mũ nồi trên đầu Ôn Noãn ra.

"Này, mới mấy tháng không gặp mà tiểu ngũ sư muội đã học được cách ăn mặc rồi." Anh ta ném cái mũ cho Văn Trạm: "Sư huynh, chụp nè!"

Văn Trạm đưa tay vững vàng chụp lấy cái mũ sau đó ngước mắt lên nhìn Ôn Noãn.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu lanh [1] kiểu học đường, chân mang đôi giày Martin đen. Mặc dù cô đã cắt tóc ngắn, nhưng trang phục hôm nay lại làm cho cô mang một vẻ tươi mát nữ tính.

[1] màu lanh: là một loại màu nâu vàng, tạo cảm giác rất mềm, rất thanh lịch, và rất nhàn nhã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!