Cơn mưa đêm tầm tã đập vào chiếc ô phát ra từng tiếng lộp bộp.
Trong bóng tối, chàng trai vẫn đứng im đó. Tuy không thể nhìn rõ vẻ mặt nhưng Ôn Noãn có thể cảm nhận được ánh mắt rực cháy của cậu chưa từng rời khỏi cơ thể cô một dù chỉ một phút.
Theo bản năng Ôn Noãn trốn sau cột đá cẩm thạch, đầu óc quay cuồng trống rỗng.
Tiêu rồi.
Giang Trác đứng dưới mưa to, tay chân đều cứng đờ, tim như muốn nổ tung.
Cậu chắc chắn người đang trốn phía sau cây cột… là một cô gái.
Ôn Noãn tựa như con mèo núp sau cột, cẩn thận nhìn Giang Trác. Trong lòng cô đang nghĩ đêm nay nhất định không thể gạt được Giang Trác, vừa định mở miệng giải thích thì Giang Trác đột nhiên hỏi: "Anh trai cậu đâu?"
"Anh trai?"
"Cậu là em gái của Ôn Hàn sao?" Giang Trác phản ứng lại: "Tôi có nghe cậu ấy nhắc đến cậu."
Ôn Noãn nhất thời lấy lại tinh thần: "Đúng, đúng, đúng! Tôi là em gái anh ấy, đây không phải là kỳ nghỉ đông sao... nên tôi mới về nhà."
Giang Trác nhìn cô gái nhỏ cuối cùng cũng từ sau cây cột đi ra, khuỷu tay mềm mại không xương đặt ở trên ngực cậu hơi ngăn cậu lại.
Đôi mắt đen nhánh cẩn thận nhìn cậu, sau đó lập tức dời đi giống như một con thú nhỏ cảnh giác không dám nhìn thẳng, thuận thế vuốt v3 mái tóc mềm mại bên tai.
Dưới ánh đèn ngủ, làn da của cô gái nhỏ trắng như tuyết, khuôn mặt sáng ngời, mái tóc ngắn nhẹ nhàng, tao nhã rất giống với Ôn Hàn.
Nhưng mà lúc này, cô lại mềm mại đáng yêu hơn Ôn Hàn thường ngày.
"Anh của cậu đâu?" Giang Trác hỏi.
"Ồ, anh ấy… anh ấy không có ở đây." Tâm tình Ôn Noãn vẫn đang ở trong trạng thái bấn loạn, ấp a ấp úng nói: "Anh ấy còn chưa về."
"Vậy sao, đã khuya lắm rồi." Giang Trác có hơi lo lắng, lấy điện thoại ra định gọi cho Ôn Hàn.
"Không!" Ôn Noãn còn chưa kịp ngăn lại thì tiếng chuông điện thoại đã vang lên trong phòng.
Ôn Noãn lấy tay che mặt.
Giang Trác đặt điện thoại xuống nói khẽ: "Cậu ấy vẫn còn giận tôi à?"
Ôn Noãn gật đầu: "Đúng đó. Anh trai tôi rất tức giận không muốn nhìn thấy cậu ở đây, còn muốn nghỉ chơi với cậu."
"Thế à?"
Ôn Noãn nhìn ánh mắt thẫn thờ, có chút đau thương của Giang Trác thì trái tim cô bỗng mềm xuống.
"Ừm… cũng không hẳn là muốn tuyệt giao thật, anh ấy chỉ tức giận nên nói lẫy thôi." Cô lúng túng cười: "Hay là lần sau cậu lại đến rồi nói chuyện trực tiếp với anh ấy."
Giang Trác tự nhiên cũng không miễn cưỡng nói: "Vậy thì nhờ em gái chuyển lời cho Ôn Hàn giúp tôi nhé."
Nghe hai chữ "em gái" này mà Ôn Noãn cảm thấy lòng mình như muốn tan chảy. Giang Trác gọi "em gái" thật dịu dàng.
"Cậu nói đi!"
"Cậu nói cho anh cậu là, tôi biết cậu ấy giúp tôi chuyện này, nhưng tôi sẽ chứng minh cậu ấy vô tội."
Giang Trác nói xong lập tức xoay người rời đi.
Hô hấp Ôn Noãn căng thẳng, không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa cô chạy ào ra ngoài mưa nắm lấy tay Giang Trác: "Đứng lại!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!