Chương 26: Đồ chuyên dùng cho kỳ k inh ng uyệt

Hiện tại, Ôn Noãn dành một nửa thời gian để luyện võ và học tập, một nửa thời gian còn lại cô đều đi dạo phố mua sắm. Gần đây cô đang có hứng thú mua các phụ kiện dành cho nam giới để thay đổi cách ăn mặc của mình.

Đời này có cơ hội được làm con trai, cô phải dựa theo ánh mắt thưởng thức nam sinh của mình để làm cho thật tốt.

Đương nhiên, bản lĩnh của cô không phải để không cho vui, trong khoảng thời gian này, sức hấp dẫn của "Ôn Hàn" đã lên đến đỉnh điểm.

Những tâm hồn thiếu nữ của nữ sinh cũng bắt đầu rục rịch, hết bức thư tình này đến bức thư tình khác còn có cả những món quà nho nhỏ được trao đến tận tay bạn học Ôn Noãn.

Bàn học của Ôn Noãn ngày nào cũng đầy ắp quà của nữ sinh.

Trong giờ học, Ôn Noãn nhìn những lá thư chân thành này mà khóe môi cong lên nở một nụ cười hấp dẫn chết người.

Dù là con trai hay con gái khi đi ngang qua cô đều không thể không nhìn cô thêm vài lần nữa. Trong đầu chỉ có mấy từ này.

"A, chết tôi rồi, chết mất thôi!"

"Sao cậu ấy có thể đẹp mắt đến vậy chứ!"

"Mẹ ơi, con muốn gả cho anh ấy!"

"Tôi là con trai mà còn muốn cảm nắng cậu ấy nữa kìa."

Đối với bức thư từ một lời tỏ tình chân thành này, Ôn Noãn cũng sẽ trả lời và khéo léo từ chối, đồng thời còn khích lệ những nữ sinh thích cô, hy vọng họ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để tương lai có thể đậu vào một trường đại học tốt, gặp được những chàng trai ưu tú hơn.

Cháo gà đặc được hầm của cặn bã lớp cuối thật thơm. Những cô gái này nhận được thư hồi âm chân thành của "Ôn Hàn" không những không cảm thấy xấu hổ khi bị từ chối mà càng ngày càng cảm thấy cô là người ngay thẳng.

Vì thế trong khoảng thời gian đó, hình ảnh của Ôn Hàn trong tâm trí các cô gái đã trở thành "thanh liêm, chính trực". Thậm chí danh tiếng của cô cũng sắp đuổi kịp chủ tịch hội sinh viên Lục Tự Dương.

Vào một buổi chiều nắng ấm, Giang Trác đang nằm nghỉ dưới gốc cây ở sân cỏ, trên tay cầm ná cao su kéo căng ra.

Con chim sẻ nhỏ đậu trên vai Giang Trác, thỉnh thoảng lại mổ vào tóc cậu, nhảy tới nhảy lui, như thể muốn đi theo cậu.

Diệp Thanh đang cầm cuốn vở vẽ, cây bút chì trên tay cậu rơi trên cuốn vở kêu sột soạt.

Mu bàn tay của cậu rất trắng, đến nỗi mạch máu hơi nổi lên, có thể thấy rõ những đường gân xanh nhạt. Các ngón tay thon dài đẹp đẽ.

Một đôi tay như vậy có thể coi là hoàn hảo.

Lúc này, cái người đang cầm ná cao su nhàm chán tranh tài với một chiếc lá.

Chiếc lá ở đầu ngọn cây ngô đồng gần như bị cậu bắn nát.

Lục Vũ ngồi bên cạnh thở dài: "Nghe nói nữ sinh mười tám thay đổi lớn, Ôn Hàn này có chỗ nào là mười tám thay đổi đâu, nhất định là bảy mươi hai thay đổi, hiện tại tất cả nữ sinh trong trường đều trở thành fan của cậu ta." 

Diệp Thanh vừa vẽ vừa bổ sung: "Không chỉ có con gái."

"Đúng vậy, nam sinh cũng không may mắn tránh khỏi. Tôi nghe nói rằng trong mấy bức thư tình gửi cho cậu ta còn có vài số 0 hỏi cậu ta thuộc phương diện giới tính nào nữa cơ."

Diệp Thanh lẩm bẩm: "Thật là khủng khiếp."

Giang Trác ngước mắt hỏi: "0?"

"Thanh Nhi mau tới đây giải thích cho anh trai Giang Trác của cậu một chút 0 là gì." 

Diệp Thanh đặt bút xuống, tay trái là 1, tay phải là 0. Sau đó, cậu ta đặt tay trái của mình vào vòng tròn của tay phải.

"Hai người là fan của cp, không phải là một thời Giang Hàn, một thời Hàn Giang sao?" Lục Vũ cười híp mắt nói: "Ở đây cũng không khác lắm đâu."

Giang Triệt cau mày: "Khác nhau ở chỗ nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!