Chương 25: Cp Giang Hàn hồi sinh

Giang Trác khoác cặp trên vai, tay đút vào túi quần, biếng nhác đi cạnh bồn hoa. Dáng người cậu cao gầy, mặc đồ gì cũng đẹp, khoác lên người đồng phục màu xanh trắng mà nhìn như tiên hạ phàm.

"Đi theo tôi làm gì." Cậu không quay đầu, nhàn nhạt hỏi một câu.

Ôn Noãn cũng không biết mình đi theo cậu làm gì, cô cân nhắc ngôn từ an ủi cậu vài câu: "Chuyện ban nãy, đừng để trong lòng nha, bình thường bố tôi cũng…"

Giang Trác đột nhiên dừng bước, Ôn Noãn không phanh kịp, đụng vào lưng cậu, mũi dẹp lép.

"Thôi thôi." Giang Trác hơi nghiêng người, dời mắt xuống nhìn cô một cái: 

"Không cần nói những lời này, tôi cũng không muốn nghe."

Ôn Noãn xoa xoa mũi, nhỏ giọng nói: "Ừa."

Giang tiến vào trong hoa viên, vừa đi vừa nói: "Cậu y như con gái ấy."

Nói chuyện giống con gái, động tác giống con gái… thậm chí, đến dáng vẻ nghe lời cũng giống hệt con gái.

Ôn Noãn vội vàng đi theo cậu: "Cậu cũng thích khoản này của tôi chứ bộ, không giấu gì, tôi còn có một cô em gái y chang, con gái hàng thật giá thật luôn, muốn làm quen hơm?"

Giang Trác đảo mắt: "Rốt cuộc em gái của cậu ế cỡ nào mà cậu phải đi khắp nơi rao bán con bé vậy?"

Ôn Noãn: "…"

Được rồi, cả đời này cô sẽ không nhắc lại chuyện này nữa!

Tức chết mất!

Hoa viên nhỏ này được xây ở ngoại ô thành phố, dường như đã bị bỏ hoang, mặt đất đầy cành lá khô queo mà cũng không có ai quét dọn.

Bọn họ một trước một sau, men theo con đường xanh mát đi vào giữa hoa viên, có một khu vui chơi trẻ em đã bị bỏ hoang không biết bao lâu, bên trong có xích đu đã rỉ sét, còn có vòng quay ngựa gỗ…

Bốn phía gió lùa lạnh lẽo, Ôn Noãn ôm khuỷu tay, cô chợt cảm thấy u ám không giải thích nổi, bèn vội vàng đuổi theo Giang Trác.

Giang Trác ngồi lên xích đu, "kẽo kẹt", xích đu phát ra một âm thanh vừa chói tai vừa cũ kỹ.

Ôn Noãn thậm chí có hơi lo lắng không biết xích đu rỉ sắt này có chịu nổi trọng lượng của cậu không: "Cậu cẩn thận chút, đừng để bị ngã, cậu không chịu được đau, ngã rồi cũng không ai đồng cảm [1] được đâu."

[1]: từ gốc là , dịch ra là thông cảm, đồng cảm, ý là không ai hiểu được GT đau thế nào nếu bị ngã bởi thần kinh cảm giác của cậu ta nhạy cảm hơn người khác

Giang Trác chầm chậm lắc lư: "Không mượn cậu lo."

Ôn Noãn đi đến phía sau cậu, nhẹ nhàng đẩy xích đu—

"Nhiều lúc tôi thấy cậu cũng trẻ con lắm."

"Ghét thì tránh xa tôi ra."

Ôn Noãn không biết tiếp lời kiểu gì, tên này đúng là kẻ gi/ết chết các cuộc trò chuyện.

Mấy phút sau, cô rầu rĩ lầm bầm: "Không ghét."

Giang Trác quay đầu nhìn cô, cô nhìn sang chỗ khác.

Hai người nhất thời im lặng.

Có lẽ thực sự lo lắng về độ chắc của xích đu nên Giang Trác không đẩy quá cao, đung đưa một lúc bèn ngừng lại.

Ôn Noãn ngồi lên một cái xích đu bên cạnh cậu, nhìn xung quanh, khó hiểu hỏi: "Cậu phát hiện… chỗ này kiểu gì thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!