Tần Dã nói hung thủ là người bên cạnh cô, hơn nữa có lẽ còn là người mà cô vô cùng tin tưởng.
Ôn Hàn là một tên ngốc không có tâm cơ, có cả đống hồ bằng cẩu hữu. Lúc đó, Giang Trác với anh còn không thân nhau, chứ nói gì đến tin tưởng.
Khoảng thời gian đó, Ôn Noãn nhìn ai cũng ra hung thủ, ngay cả khi cậu bạn bốn mắt ngồi phía trước hỏi mượn cô dao gọt bút chì, cô cũng đề phòng quay đầu nhìn đối phương, tưởng tượng ra cảnh cậu ta dùng dao gọt bút chì cắt động mạch cảnh của mình, máu bắn ba thước.
Như thể, cả thế giới đều đang diễn kịch với cô.
Hiện giờ, cô đã hoàn toàn trở thành đại hiệp cô đơn, bơ đẹp Phương Triết Hàn, gia tộc gọi đi quay video cũng không đi, đội trưởng đội bóng rổ Hạ Huy rủ đi chơi bóng rổ, cô cũng từ chối.
Nói tóm lại, trước khi tìm ra được hung thủ thật sự, cô phải duy trì cảnh giác với tất cả mọi người.
Hung thủ chắc chắn đã ra tay cực kỳ tàn nhẫn với Ôn Hàn, kẻ này ở ngay bên cạnh cô, hơn nữa rất có khả năng còn là bạn tốt nhất của cô.
Nghĩ một hồi liền cảm thấy… lạnh sống lưng.
Lúc tan học, mọi người lục tục ra khỏi cổng trường, đi về phía phố ăn vặt.
Phố ăn vặt tấp nập người qua kẻ lại, Ôn Noãn mua một hộp khoai tây nướng, quay người lại liền nhìn thấy Phương Triết Hàn cả người sặc sỡ đi tới: "Hàn ca, tối nay mấy anh em hẹn nhau ra quảng trường đua xe tốc độ đó."
Ôn Noãn lùi về sau một bước, đề phòng nhìn cậu ta.
Động tác này làm Phương Triết Hàn cho rằng Ôn Noãn đang sợ cậu ta cướp khoai tây nướng của cô.
Có cần phải vậy không…
Thôi kệ, quả thực cậu ta cũng muốn ăn chút.
"Mấy anh em đều đi cả, còn hẹn nhau đua luôn, cậu nhất định phải đến đấy." Nói xong, Phương Triết Hàn nuốt nước bọt, vươn tay tính thó khoai tây nướng của cô.
Ôn Noãn lùi về sau một bước, hoài nghi hỏi: "Tại sao lại đi vào buổi tối, tại sao lại phải lên núi, tại sao lại rủ tôi?"
Đối diện với những câu hỏi tới tấp của Ôn Noãn, Phương Triết Hàn nhất thời cũng không trả lời được: "Cậu… bị thần kinh hả?"
Ôn Noãn kéo áo hoodie màu hồng nhạt lên che mũi che miệng, chỉ thò ra đôi mắt đen láy mang theo sự đề phòng: "Triết Hàn, chúng ta là bạn tốt nhất đúng không?"
"Đúng rồi." Đối diện với ánh mắt hoài nghi của Ôn Noãn, Phương Triết Hàn có hơi lo lắng: "Không phải, Hàn ca, cậu nhìn như vậy làm tôi hơi hoảng đó." Không phải chỉ định ăn một miếng khoai tây của cậu thôi sao!
"Triết Hàn, nếu cậu có ý kiến gì với tôi cũng không sao, cứ việc nói tôi biết."
Ôn Noãn bình tĩnh nhìn cậu ta: "Lúc trước thần kinh anh đây quả thực hơi thô, không để tâm tới cảm xúc của cậu, làm cậu buồn bực đã lâu, không sao, anh hiểu mà."
Phương Triết Hàn sắp khóc tới nơi, lặng lẽ trả khoai tây về chỗ cũ.
Cậu ta không ăn nữa là được chứ gì!
"Tui chỉ định rủ cậu đi đua xe thôi mà Hàn ca."
Cậu ta nhỏ giọng nói, vô cùng tủi thân.
Ôn Noãn vỗ vỗ vai cậu ta, chân thành nói: "Đua xe là một hoạt động rất nguy hiểm, tôi khuyên các cậu về sau đừng làm thế nữa, nhỡ đâu bị tông bay ra khỏi xe, hoặc là bị cán cho nát bét thì sao, cậu nói phải không?"
Phương Triết Hàn run rẩy một hồi—
"Hàn ca, có phải cậu bị hỏng não không?"
…
Đúng lúc này, tiếng chuông xe đạp lanh lảnh truyền tới, Ôn Noãn quay đầu, đón lấy ánh mắt hàm chứa đầy ý cười của Lục Tự Dương: "Hello, A Hàn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!