Gió lạnh hiu hiu thổi, cơn mưa mùa thu vừa dứt khiến mặt đường trở nên ẩm ướt, bên đường vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh.
Ôn Noãn ngồi ở yên sau, đầu ngón chân thi thoảng lại chà chà xuống mặt đường, cô còn cảm thấy trò này thật vui, càng lúc càng nghịch làm cho xe đạp xiêu vẹo lảo đảo.
Giang Trác không vui nói: "Cậu ngồi im chút được không?"
"Từ nhỏ tôi đã bị tăng động rồi." Ôn Noãn trả lời: "Không động chân thì phải động tay."
"Vậy thì cậu động tay đi."
"Được." Ôn Noãn xắn tay áo, cọ cọ vẽ chữ trên lưng Giang Trác: "Tôi viết cậu đoán, đoán đúng có thưởng."
"Thưởng gì?"
"Cậu đoán đúng đã rồi mới nói."
Ôn Noãn bắt đầu vẽ từng nét chữ lên lưng áo Giang Trác, Giang Trác lẩm bẩm đọc theo—
"Bạn trai của tôi đẹp trai nhất trần đời."
"Tôi bị bẻ cong rồi."
"Tôi thật sự rất yêu cô ấy."
Ôn Noãn tựa đầu vào lưng cậu, cười lớn.
Giang Trác trợn mắt, cố ý chạy nhanh ở chỗ đường xóc, xe đạp chòng chành một lúc, Ôn Noãn vội vàng ôm lấy eo cậu.
"Cậu cố tình trả đũa tôi!"
Ngữ điệu Giang Trác bình bình: "Không có."
Nói xong lại lao tới một ổ gà khác, lắc lư đến nỗi cả người Ôn Noãn đụng tới đụng lui vào lưng cậu, mũi bị đập dẹp lép.
Ôn Noãn đập đánh bép vào lưng cậu: "Cậu làm gì đó!"
Giang Trác đột nhiên hãm phanh, người cong lại, khẽ run rẩy.
Ôn Noãn nhìn dáng vẻ đau đớn của Giang Trác, bỗng nhớ ra dây thần kinh cảm giác của cậu nhạy cảm hơn người bình thường.
"Ối ối!" Cô hối hận kêu lên: "Xin lỗi xin lỗi nha! Đánh đau cậu hả? Tôi quên mất tiêu, thực sự xin lỗi, tôi cho cậu đánh lại được không!"
Giang Trác lập tức hồi phục lại bình thường, hệt như chẳng có chuyện gì, tiếp tục đạp bánh xe: "Đồ ngốc."
Ôn Noãn vừa nhìn là biết cậu giả bộ, tức lắm mà vẫn không nỡ ra tay với cậu—
"Cậu quá đáng rồi nhé!"
Giang Trác ngắm nhìn cảnh đêm bên đường cứ thế lướt qua, huýt sáo, tâm trạng dường như không tệ.
Đau chứ, cơn đau đó thực sự bị phóng đại ra gấp 10 lần, có điều nhìn thấy gương mặt lo lắng đáng yêu của cô, Giang Trác cảm thấy mình vẫn còn chịu được.
Ôn Noãn đột nhiên nảy ra một ý: "Giang Trác nè, cái tuyệt kỹ chíu chíu chíu của cậu lợi hại như vậy, mai mốt chắc chắn có thể kiếm được nhiều tiền lắm đó."
Giang Trác nhàn nhạt nói: "Tôi không thiếu tiền."
Mặc dù nhà họ Giang không thích cậu nhưng dù gì cậu vẫn mang họ Giang.
Nhà họ Giang là hào môn thế gia, với thân phận của cậu không thể bỏ mặc cho lang thang đầu đường xó chợ được, tiền sinh hoạt mỗi tháng đều được chuyển vào trong thẻ, cậu cũng nhận hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!