(Tiêu đề chương là "Liếm cẩu phản công", liếm cẩu là thuật ngữ mạng, chỉ loại người trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn mất hết tôn nghiêm và liêm sỉ để đi lấy lòng. Ở đây mình dịch là sự phản công của kẻ lụy tình)
Buổi tối, Ôn Noãn tự mình đi đến bệnh viện tư nhân thăm anh trai Ôn Hàn đang lâm bệnh nặng.
Trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, Ôn Hàn yên tĩnh nằm trên trường, hệt như đang ngủ.
Anh ấy không nói chuyện, cả thế giới đều trở nên tĩnh lặng.
Đầu ngón tay mảnh dẻ trắng muốt của Ôn Noãn nhẹ nhàng chậm rãi vuốt ve ấn đường tuấn tú của anh trai.
Hầu hết thời gian cô đều ở sư môn luyện võ, dịp lễ tết về nhà luôn được anh trai cưng như trứng hứng như hoa, chỉ ước có thể thu nhỏ cô lại, nhét vào túi đem ra ngoài khoe với bạn bè--
"Đây là em gái tao! Em ruột! Sinh đôi đấy! Há há há nhìn giống ông đây phải biết!"
"Nhìn là được rồi, đừng có sờ, em gái tao tập võ đấy! Đập chết mịa mày giờ!"
"Ghen tị chưa! Nhà mày làm gì có em gái đáng yêu như vầy! Nhưng mà tao thì có!"
…
Ôn Hàn là một tên cuồng em gái chính hiệu, thường thích khoe khoang với người khác em gái mình vừa ngoan vừa dễ thương, đổi lại thường bị cô nhìn với ánh mắt đầy khinh thường.
Ôn Hàn là một tên thần kinh thô, không tâm cơ, thường xuyên làm mích lòng người khác mà không biết.
Hồi trước Ôn Noãn ghét anh ấy lắm, không cho nắm tay, không cho ôm ấp, gọi anh ấy là đồ ngốc, ỷ mình có võ mà cướp đồ chơi của anh ấy, cướp gà rán của anh ấy, nói chung chỉ cần cô thích thứ gì thì Ôn Hàn đừng hòng có được.
Tính cách hai anh em như hoán đổi cho nhau, Ôn Hàn thì thiên hướng nữ tính, mà Ôn Noãn lại vô cùng mạnh mẽ.
Đương nhiên, Ôn Hàn miệng thì chửi như hát, nhưng hầu như lúc nào cũng nhường nhịn cô.
Trước đây, Ôn Noãn luôn cảm thấy ông anh nhà mình quá yếu đuối, không có tiền đồ, nhìn vô cùng chướng mắt.
Thế mà hiện tại… nhìn Ôn Hàn yên tĩnh nằm trên giường, Ôn Noãn lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hốc mắt cô cay cay, cổ họng cũng khẽ run rẩy: "Anh ơi, tỉnh lại đi, sau này em không bắt nạt anh nữa đâu."
…
Theo như mẹ nói, Ôn Hàn được người ta tìm thấy ở khu rừng phía sau trường học, lúc được phát hiện, tình trạng đã vô cùng nghiêm trọng.
Trên người anh không có vết thương nào, nhưng bị gãy ba cái xương sườn, nội tạng đều bị tổn thương nghiêm trọng.
Cảnh sát đưa ra kết luận rằng anh ấy bị đánh bằng vật nặng dẫn đến nội thương nghiêm trọng, có lẽ là do bọn côn đồ trong trường làm.
Nhưng Ôn Noãn không nghĩ như vậy, cô đã đọc kỹ báo cáo kiểm tra sức khoẻ của Ôn Hàn.
Chỉ có người tập võ mới có thể đánh anh ấy bị thương nghiêm trọng mà không để lại vết thương rõ ràng trên cơ thể, thậm chí còn khiến anh ấy trở thành người thực vật.
Ôn Noãn sờ tay Ôn Hàn, dùng sức nắm, trầm giọng nói: "Anh, em sẽ tìm ra người đã hại anh, khiến nó phải trả giá."Đối với Ôn Noãn mà nói, việc phải đóng giả thành nam, lấy thân phận Ôn Hàn đi học tại trường trung học Thập Tam ở Bắc Thành không phải là chuyện khó.
Hồi trước ở sư môn, cô là đồ đệ nữ duy nhất, thường theo một đám sư huynh sư đệ đồng môn đi lang bạt kỳ hồ. Đối với những thói quen và động tác của con trai, cô nắm rõ như lòng bàn tay.
Vì là con gái nên chiều cao của cô không được 1m76 như Ôn Hàn, có điều mẹ đã đặt riêng cho cô một đôi giày độn, sau khi mang vào cao hẳn thêm 10 phân, bên ngoài nhìn không thấy có gì bất thường.
Về phần giọng nói, vì tập võ từ nhỏ nên Ôn Noãn có nội công, làm cho giọng nói trở nên trầm hơn cũng không có gì khó. Yết hầu cũng chỉ là chuyện nhỏ, kỹ thuật trang điểm có thể cân hết.
Bất tiện lớn nhất có lẽ chính là đi vệ sinh.
Ôn Noãn luôn đi vệ sinh trong giờ học, hành vi này làm cho giáo viên cảm thấy rất ngứa mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!