Chương 19: Yêu nhau yêu cả đường đi

Ôn Noãn tưởng Giang Trác xồng xộc ra ngoài là vì muốn đi báo thù cho mình, cô vội vàng nhảy lên, giơ tay kiểu Nhĩ Khang, la to với cậu: "Giang Trác, đừng mà!"

Có điều Giang Trác chỉ đi loanh quanh tới chuồng gà cuối hành lang của nhà Diệp Thanh, nhặt hai trái trứng gà tươi ở bên trong, quay đầu nhìn Ôn Noãn.

Ánh mắt đó, tựa như đang nhìn người thiểu năng.

Ôn Noãn ngượng ngùng thu tay về.

Cho nên, cậu sùng sục đạp cửa đi ra, con mẹ nó chỉ là vì nghe thấy gà nhà Diệp Thanh đẻ trứng thôi hả?

Diệp Thanh đang làm bài tập ở ban công trên lầu hét lớn: "Giang Trác, cậu lại trộm trứng gà nhà ông!"

Giang Trác cầm trứng gà, đi thẳng vào phòng bếp.

Ôn Noãn ngồi trên sofa, lười biếng coi TV, điều khiển từ xa bật tới một chương trình tài năng nào đó, Giang Trác đã đi ra từ phòng bếp, cầm hai quả trứng gà tươi đã được luộc chín, ngồi lên bàn trà, vừa hay chắn luôn tầm nhìn TV của Ôn Noãn.

Ôn Noãn nghiêng đầu, tiếp tục xem TV: "Hèn gì cao dữ vậy, thì ra là suốt ngày đi trộm trứng gà nhà Diệp Thanh để ăn."

Giang Trác bơ cô, rũ mắt, lăn trứng gà hai vòng trong lòng bàn tay mình.

Ôn Noãn thu ánh mắt về, ngắm nhìn cậu.

Lông mi dài che đi mi mắt, viền mắt đầy đặn, hơi cong lên, lộ ra mấy phần dịu dàng.

Trong chương trình giải trí là một tiểu thịt tươi lưu lượng vừa nhảy vừa hát, nhưng sức hấp dẫn… vẫn kém xa so với thiếu niên đầy sức sống trước mặt.

Trên người cậu mang theo một cỗ mùi vị sạch sẽ.

Ôn Noãn chớp chớp mắt, nghiêm túc đề nghị: "Giang Trác, cậu có từng xem xét đến việc debut vị trí center chưa?"

"Xét cái quần."

Xoa trứng gà xong, Giang Trác đặt trứng lên má Ôn Noãn, lăn qua lăn lại. 

Ôn Noãn nhìn sang, cảm nhận động tác chu đáo dịu dàng của cậu.

Trứng gà ấm nóng lăn tới lăn lui trên má, Giang Trác ngắm nhìn khuôn mặt của cô, ánh mắt tập trung giúp cô chườm má.

Từ nhỏ Ôn Noãn đã lớn lên cùng một đám con trai, trèo núi đấm đá, trước giờ chưa từng cảm thấy con trai là sinh vật có gì đẹp.

Mà có đẹp hơn nữa thì nhìn nhiều cũng chán.

Nhưng ngũ quan của Giang Trác thật đúng là nhìn hoài không ghét được.

"Sao lại bị đánh?" Cậu nhàn nhạt hỏi.

Ôn Noãn bĩu môi, giải thích: "Ba tôi không thích mẹ tôi nên cũng không thích tôi luôn, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng…"

Cái tay giúp cô chườm mặt của Giang Trác hơi khựng lại.

Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.

Năm đó, trước mặt tất cả bạn nhỏ trong viện phúc lợi, người phụ nữ kia chất vấn một đứa trẻ chưa tới 6 tuổi là cậu: "Sao mày không đi chết đi?"

Giang Trác, sao mày không đi chết đi?

Cậu không tìm được đáp án, tại sao lại sống, lại tại vì ai mà chết.

"Chả sao cả, dù sao tôi cũng chả để ý." Cô quay đầu đi, quai hàm hơi phồng lên: "Không để ý chút nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!