Ôn Noãn vừa ra khỏi cổng lớn liền nhìn thấy Ôn Hằng xuống xe cách đó không xa.
Vừa nhìn thấy cô, lông mày Ôn Hằng đã dựng ngược lên, ông ta hùng hổ đi về phía cô.
Chỉ nghe thấy một tiếng "chát" vang lên.
Ôn Noãn né không kịp, trên mặt liền xuất hiện vết đỏ nóng ran.
"Đồ khốn nạn này! Mày lại đến gây rắc rối cho mẹ kế mày đấy!"
Má Ôn Noãn như thiêu đốt đến tê dại, cô định thần một lúc mới chậm rãi quay qua, ngẩng đầu nhìn Ôn Hằng một cái, lạnh giọng nói: "Tôi có mẹ, bà ta không phải mẹ tôi."
Hai thanh niên bên cạnh lập tức phối hợp với cô: "Nhổ vào!"
"Suốt ngày đi giao du với cái đám người không ra người quỷ không ra quỷ này, chẳng có chút tiền đồ nào, vô dụng hết chỗ nói, sao tao lại sinh ra thứ mất dạy như mày chứ!"
Ôn Noãn cảm nhận cơn đau trên mặt, cô không cách nào tưởng tượng ra những năm mình không ở đây, anh trai rốt cuộc đã bị đánh nhiều như thế nào.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy phía đối diện Trương Y Tuyết đang khoanh tay, miệng cười khẩy.
Ôn Noãn lạnh giọng chất vấn: "Ông có phút giây nào từng coi tôi là con trai chưa?"
"Thứ mất dạy như mày không xứng làm con trai tao!"
Ôn Hằng càng nói càng giận, ông ta lại nâng tay lên, nhưng không ngờ cổ tay bị Ôn Noãn nắm lấy, dùng sức đủ để… làm ông ta trật khớp.
"Mày còn muốn đánh ông đấy à!"
Ôn Noãn hất mạnh tay ông ta ra, cỗ lực thô bạo khiến ông ta loạng choạng lùi về phía sau, suýt nữa thì ngã, may mà có trợ lý đằng sau đỡ lại.
"Nếu ông cảm thấy tôi không xứng làm con ông thì về sau ông còn dám động vào một đầu ngón tay của tôi, tôi cũng sẽ không nể nang đâu."
Lạnh giọng nói xong, Ôn Noãn xoay người rời đi.
…
Buổi tối 9 giờ, Giang Trác gội đầu trong viện, mái tóc ngắn ướt đẫm, cậu xách chậu chuẩn bị lên lầu.
Trên lầu, Diệp Thanh la lên với cậu : "Giang Trác, chú tôi ngủ rồi, cậu mau đưa đề toán cho tôi mượn chép chút!"
Lời còn chưa dứt, "cạch" một tiếng, hộp xà bông bay ra từ trong phòng, đập vào đầu Diệp Thanh: "Mi muốn chép bài tập của ai?"
Diệp Thanh phát ra một tiếng kêu thảm: "Chú, con sai rồi!"
Cách vách là tiếng một dì đang xào rau, trên lầu là tiếng ông chú đang bật radio rè rè phát bài "Ngọt ngào" của Đặng Lệ Quân…
Nhiều lúc sống trong tiểu viện này, Giang Trác sẽ quên mất rất nhiều chuyện.
Sự cô độc thời thơ ấu, cảm giác mất mát khi bị người khác xa lánh, còn có sự đố kị điên cuồng với đứa trẻ kia.
Nếu như không có những chuyện này, có lẽ cậu sẽ giống như Ôn Hàn, đáy mắt luôn có tia sáng, khoé miệng sẽ luôn mỉm cười.
Nếu như không có những chuyện này, có lẽ cậu sẽ trở thành một Giang Trác tốt hơn, một thân võ nghệ, nói không chừng tương lai còn làm một cảnh sát.
Giờ đây, cậu đã vĩnh viễn bị chôn vùi trong bóng đêm, không nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Giang Trác dùng khăn trắng lau lau mái tóc ướt đẫm, xách chậu lên chuẩn bị lên lầu.
Vài vì sao lác đác trên bầu trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!