Chương 17: (Vô Đề)

Tần Dã lấy bút và giấy nháp ra, bắt đầu nghiêm túc làm bài tập.

Ôn Noãn quan sát dáng vẻ của cậu khi làm bài tập.

Một đề toán vô cùng phức tạp mà cậu ta chỉ cần vài phút đã tính ra đáp án.

"Xem ra thành tích của cậu không tệ nhỉ, là một tên nhóc có triển vọng ra phết, sao lại nghĩ quẩn học cách giết người như vậy."

Tần Dã cố chấp nhấn mạnh: "Tôi nói lại một lần nữa, tôi chỉ nhận lời người ta đi dạy dỗ cậu mà thôi, ai biểu cậu chống cự nên mới bị thương."

"Nói gì kỳ cục vậy… không lẽ tôi không được chống cự, cậu coi tôi là con gà con vịt đấy phỏng!"

"Trong mắt tôi cậu với chúng nó chẳng có gì khác nhau cả, đều là con mồi mà thôi."

Ôn Noãn đập bàn: "Tàn nhẫn! Phát rồ phát dại! Sư phụ cậu dạy cậu học võ là để ức hiếp người khác đấy hả."

"Tôi chỉ là vì muốn trở nên xuất sắc thôi."

"Đánh tôi là trở nên xuất sắc được chắc?"

Giang Trác dụi dụi khóe mắt, cuối cùng đêm nay cậu cũng được diện kiến trình độ ba xàm ba láp của Ôn Noãn, để hai người này đối đáp nhau e là phải cãi qua cãi lại cả đêm mất.

Cậu xách ghế lên, ngồi trước mặt Tần Dã: "Rốt cuộc cậu ta đã làm gì mà khách hàng của cậu phải làm to chuyện như vậy."

Tần Dã tiếp tục giải đề: "Mắc cười, đương sự bên cạnh cậu đó, hỏi cậu ta đi, hỏi tôi làm gì."

Lời vừa dứt, quyển đề thi trong tay bị Giang Trác giật lấy, vứt qua một bên.

Cậu xách cổ áo cậu lên, vẻ mặt lạnh lẽo, gằn từng chữ một: "Cậu tưởng tôi đang đùa với cậu đấy à?"

Đêm nay Giang Trác tràn đầy khí thế đại ca, khỏi phải nói, những người có sức chịu đựng tâm lý yếu… có khi không chịu nổi thật.

Tần Dã ngượng nghịu nói: "Không phải muốn lấy mạng, chỉ là dạy dỗ cậu một trận mà thôi."

"Nói rõ ràng."

Tần Dã nhìn Ôn Noãn đứng bên cạnh: "Khách hàng của tôi bảo tôi đập cậu một trận, tiện thể chuyển lời cho cậu. Hay là cậu qua đây để tôi đấm một cái, coi như là tôi hoàn thành nhiệm vụ, rồi chuyển lời cho cậu sau?"

Ôn Noãn đi tới, đưa mặt cho cậu ta: "Nè, người anh em nhắm thẳng vào chỗ này này, đừng khách sáo nhá."

Tần Dã vung nắm đấm tới, đúng lúc này, một chiếc đũa nhắm thẳng vào đồng tử của cậu, chỉ cách vài milimet nữa là chạm vào.

Tần Dã vội vàng thu nắm đấm, giơ hai tay lên: "Bình

-tĩnh."

Cậu ta thậm chí còn không nhìn thấy Giang Trác cầm đũa lên để đâm về phía mắt mình từ lúc nào.

Tốc độ của cậu không còn nằm trong phạm vi nhìn thấy của mắt thường nữa.

"Thử động vào một cọng lông của cậu ta xem."

Mặt cậu tuy không hiện bất cứ cảm xúc nào nhưng lại vô cùng có tính uy hiếp.

Ôn Noãn ung dung ngồi cạnh bàn uống trà.

Hôm nay cô có đại ca bảo kê rồi!

Giang Trác tiếp tục truy hỏi: "Khách hàng của cậu là ai?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!