Giải bóng rổ thắng lớn, buổi tối, các thành viên trong đội hẹn nhau ra quầy hàng nướng ăn, chúc mừng chiến thắng.
Gió đêm đông rét buốt, có điều các quầy hàng ở khu trung tâm vẫn khá náo nhiệt, các quầy hàng ăn nhỏ phía trước đông nghịt người, chẳng thấy lạnh lẽo chút nào.
Bọn con trai nâng ly bia lên, hào hứng nói—
"Nào, chúc mừng hôm nay chúng ta lội ngược dòng! Cạn ly!"
"Hôm nay đều nhờ vào hot boy Hàn ca của đội ta ra tay cứu trợ! Tôi đề nghị mọi người kính Hàn ca một ly!" Hạ Huy vỗ vào lưng Ôn Noãn, làm cô giật thột về phía trước, suýt thì sặc.
"Kính hot boy xinh đẹp của đội chúng ta!"
"Kính Hàn ca trâu bò của chúng ta!"
…
Đứng với đám nam sinh trong đội bóng rổ có chiều cao trung bình từ 1m85 trở lên, vóc người nhỏ gầy của Ôn Noãn càng trở nên nổi bật, từng giây phút đều bị nhấn chìm trong nước miếng của nhóm đực rựa này.
Giang Trác đi tới phía sau Ôn Noãn, che chở cô khỏi đám đười ươi này, thuận tiện đoạt lấy ly rượu trong tay cô, nói: "Chưa đủ 18 tuổi mà đòi uống rượu à."
"Giang Trác, cậu quản nhiều quá rồi đấy nhá!" Hạ Huy cười nói: "Không cho cậu ấy uống thì cậu uống thay cậu ấy đi."
Giang Trác cầm ly rượu lên, một ngụm uống sạch: "Được, chỉ ly này thôi đấy."
Bọn con trai rần rần kêu gào: "Quan hệ hai người tốt quá nhỉ."
"Chưa từng thấy Trác ca cậu che chở người khác như vậy luôn á."
"Lẽ nào đám hủ nữ kia nói đúng, hai người thực sự đang làm chuyện gì mờ ám hả?"
Ôn Noãn vuốt vuốt cổ họng, khí phách nói: "Nói bậy gì đó, tôi và Giang Trác là tình anh em đồng chí trong sáng của xã hội chủ nghĩa."
"Thật hay xạo đó." Mọi người lắc đầu không tin.
Ôn Noãn khoác vai Giang Trác: "Cậu nói đi Giang Trác."
Ngón trỏ của Giang Trác nghịch nghịch dây thun màu đen, mi mắt khẽ nhếch, đôi mắt đen nhánh liếc cô một cái: "Không có gì để nói."
Bọn con trai làm mặt hề, cười cười nói nói, đùa bậy bạ với nhau, lúc thì hoa cúc, lúc thì lỗ đuýt, không hề kiêng kị.
Ôn Noãn chơi với bọn họ đã lâu, nhiều lúc cảm thấy đám con trai này rất hài hước, rất thú vị, chọc cho cô vui vẻ.
Cô mỉm cười nghiêng đầu, lại phát hiện Giang Trác đang ngắm mình, không phải là nhìn, mà là… ngắm.
"Nhìn gì đó." Ôn Noãn sờ sờ mặt mình, có hơi mất tự nhiên.
"Không có gì." Giang Trác lại uống thêm một ly rượu.
"Đừng uống nữa, cậu xem mặt cậu đỏ hết rồi kia." Ôn Noãn vừa nói vừa lấy khăn ướt trong ba lô ra lau khoé miệng cho Giang Trác.
Hai người đối diện nhìn nhau, mưa lất phất làm vài sợi tóc trên trái cô bị ướt, hàng mi dài cũng lấm tấm mưa bụi, ngũ quan chưa trưởng thành hẳn đã hiện ra mấy phần khuynh thành diễm lệ.
Giang Trác chỉ nhìn cô một cái bèn dời tầm mắt đi.
Ôn Noãn dùng khăn ướt cẩn thận lau mặt cho cậu.
Gió hoà lẫn với mưa lướt qua má, lành lạnh.
Giang Trác ma xui quỷ khiến vươn tay ra nắm lấy vài sợi tóc tơ trên đỉnh đầu cô, nhìn một hồi, cảm thấy rất thú vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!