Chương 15: Ngầu chết tôi rồi

Ôn Noãn mặc một chiếc áo thể thao cùng kiểu với đồng phục thi đấu, bên dưới là váy xếp ly, vóc người thon thả, tư thái yểu điệu, nụ cười rạng rỡ ánh dương, đứng chung với nhóm nữ sinh năng động hoạt bát, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Cô vẫy vẫy tay hoa theo tiết tấu nhạc, động tác dứt khoát cùng các cô gái, nhảy một điệu thật khỏe khoắn, vô cùng năng động phóng khoáng.

Các bạn học đều sắp xỉu tới nơi—

"Đù! Bạn nữ kia… thế mà lại là Ôn Hàn!"

"Aaaaaaaaa! Tau chết mất!"

"Trap trap trap, con mẹ nó đỉnh quá xá!"

Các học sinh trường đối thủ cũng nghe nói chị gái chân dài đứng ở hàng hai chính là con trai, tam quan đều vỡ vụn tới nơi—

"Đù! Tau không tin!"

"Tại sao chị gái xinh đẹp như vậy… lại là đực rựa chớ trời ơi!"

"Thời đại bây giờ con trai đều xinh xắn thế thì con gái sống kiểu gì."

Mãi cho đến tận bây giờ khi nhìn thấy dáng vẻ giả gái của Ôn Hàn, đám con trai mới hiểu được tại sao dạo gần đây mấy đứa con gái lại truyền nhau cái câu kia—

"Nhất kiến Ôn Hàn ngộ chung thân." (Vừa gặp Ôn Hàn là si mê cả đời)

Đúng là si mê cả đời, chị gái xinh xắn như vậy, ai mà ngờ cũng là đực giống bọn họ.

Mây đen thất tình đang bao phủ trên đỉnh đầu bọn con trai.

Học sinh nam toàn trường đều có cảm giác sắp bị bẻ cong, học sinh nữ thì càng cảm thấy xí hổ, thời đại này bọn cô còn bị lép vế trước một đứa con trai, hèn gì không tìm được gấu.

Đội cổ động vừa ra sân, cả khán đài đã sôi sùng sục, 99% tiếng reo hò đều là dành cho Ôn Hàn.

Ôn Thừa Nghiệp gần như tức chết, ban đầu đưa tên Ôn Hàn vào đội cổ động là vì muốn nó mặc đồ con gái, mất hết mặt mũi trước học sinh toàn trường, về sau khỏi ngẩng được đầu làm người nữa.

Nhưng lại không ngờ được rằng, tên nhóc Ôn Hàn kia mặc đồ nữ thế mà lại… không có cảm giác phản cảm chút nào!

Những từ mắng chửi như "bê đê", "bóng lộn" lại chẳng nghe thấy đâu, thay vào đó là đám con trai con gái la ó muốn gả cho "cậu", muốn cưới "cậu".

Đây là chuyện gì đây, còn có thiên lý không!

Cậu tức tới nỗi không muốn xem thi đấu nữa.

Từ đầu tới cuối, Giang Trác chẳng nói một lời, chỉ nhìn cô chằm chằm.

Sắc môi cô hồng nhuận, tóc mái khẽ rớt xuống cặp mắt đen nhánh, vô cùng diễm lệ động lòng người. Cổ áo khoét xuống, lộ ra xương quai xanh gợi cảm.

Một thứ cảm xúc nào đó luôn cố gắng tránh né kháng cự lâu nay chợt cắn nuốt trái tim cậu vào thời khắc này.

Trên khán đài, Lục Vũ dựa vào Diệp Thanh bên cạnh, ôm lấy cánh tay cậu, không nhịn được la lên: "Ối! Tôi chết mất, tôi chết mất, tôi thực sự chết mất! Trời xanh không có mắt! Chị gái xinh xắn như thế lại là Ôn Hàn! Tại sao!"

Diệp Thanh sờ cằm, lẩm bẩm nói: "Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi."

"Cậu hiểu cái gì?"

Diệp Thanh lật tập tranh trong túi ra đến trang cuối cùng, chính là bản phác thảo cô gái có tư thế oai hùng phóng khoáng kia.

"Vì sao Giang Trác liều mạng cứu cậu ta hết lần này đến lần khác."

Lục Vũ nhìn tập tranh, rồi lại nhìn Ôn Noãn ở giữa đội cổ động, đột nhiên hiểu ra điều gì đó: "Cậu là nói…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!