Chương 14: Đội cổ vũ

Trên đường đi, Ôn Noãn phát hiện, Lục Tự Dương đối xử với anh trai vừa ân cần vừa quan tâm, không chỉ cho cô đi nhờ xe mà còn mời cô ăn sáng, thật là tình anh em đồng chí kiểu mẫu.

Xe đạp băng qua một con đường gồ ghề, Ôn Noãn vô thức vịn vào eo Lục Tự Dương.

Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, cơ thể Lục Tự Dương nhạy cảm… run lên.

Sau đó, xe đạp đi đến chỗ bằng phẳng, Ôn Noãn bèn buông cậu ra.

Thế nhưng cậu ta lại cố tình lượn một hình chữ S cong vèo, buộc cô phải nắm lấy eo cậu ta một lần nữa.

Thân là con gái, Ôn Noãn nhạy cảm rụt tay về, cảm thấy quái quái.

Lục Tự Dương và anh trai cô, thực sự chỉ là tình đồng chí đơn thuần của xã hội chủ nghĩa… phải không?

Lục Tự Dương ngoảnh đầu mỉm cười với cô, mang theo ý trêu chọc, Ôn Noãn nghi ngờ có phải bản thân đã nghĩ nhiều rồi hay không.

Dạo gần đây, trong đầu cô thường hay nảy ra một vài suy nghĩ kỳ quái.

Ở bên đường, Ôn Noãn nhìn thấy tên ngố Phương Triết Hàn, lưng đeo ba lô, miệng ngậm xíu mại, đang đi về phía cổng trường.

Ôn Noãn dứt khoát nhảy xuống xe, nói với Lục Tự Dương: "Tôi không vào cổng trường cùng cậu nữa nhé."

"Két" một tiếng, Lục Tự Dương phanh xe lại, quay đầu nhìn cô: "Vậy cậu cẩn thận, có chuyện gì cứ nhắn tin cho tôi."

"Ok."

Ôn Noãn tập tễnh đi tới bên Phương Triết Hàn, cánh tay trực tiếp đặt lên vai cậu: "Em trai, đỡ anh cái coi."

Phương Triết Hàn vội vàng chà tay vào đồng phục trường, rồi đỡ lấy Ôn Noãn: "Sao cậu lại bị làm thành thế này?"

"Đừng hỏi, hỏi xong ai cũng khó xử."

Phương Triết Hàn nhìn cái tướng đỡ eo của Ôn Noãn, lại nhìn Lục Tự Dương ở phía đối diện, trên mặt lộ ra vẻ quái gở.

"Cậu bị Lục Tự Dương làm à?"

Ôn Noãn cố tình thăm dò Phương Triết Hàn, làm bộ thần bí nói: "Nhỏ tiếng lại."

"Vãi lúa!!!" Phương Triết Hàn nhảy vội ra xa, vẻ mặt cả kinh: "Không ngờ cậu là loại con trai như vậy!"

Khoé miệng Ôn Noãn cong lên, híp mắt cười nói: "Chẳng lẽ cậu không biết quan hệ giữa tôi và cậu ta sao?"

"Đậu má, tôi mà biết thì đã tuyệt giao với cậu lâu rồi!" Cả đầu Phương Triết Hàn toàn dấu hỏi chấm, thực sự hoài nghi nhân sinh: "Thật méo ngờ cậu có khuynh hướng này! Mẹ ơi!"

Ý định của Ôn Noãn chính là thăm dò Phương Triết Hàn, nếu cậu ta đã sớm biết giữa Ôn Hàn và Lục Tự Dương có quan hệ kỳ quặc gì thì tuyệt đối sẽ không lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như vậy.

Quả nhiên là cô nghĩ nhiều rồi.

Cho đến tận lúc này, Ôn Noãn mới phát hiện mình thực sự chẳng hiểu gì về người anh trai sinh đôi này cả, sở thích của anh, xu hướng tính dục của anh, bí mật của anh thậm chí còn bao gồm cả bạn bè mà anh hay giao du, tất cả những thứ đó, cô đều không biết gì cả.

Ôn Noãn vỗ vai Phương Triết Hàn, trấn an nói: "Giỡn thôi, đừng nghĩ nhiều."

Phương Triết Hàn vẫn còn nghi ngờ cô: "Thật à?"

"Chứ sao nữa." Vẻ mặt Ôn Noãn thản nhiên: "Ông đây chỉ thích con gái thôi."

"Vậy cậu với Lục Tự Dương là làm sao, cậu ta là học sinh xuất sắc đứng đầu toàn khối đấy, bình thường mắt để lên giời, ai thèm làm bạn với đám chúng ta, cớ gì lại đèo cậu đến trường?"

Ôn Noãn mỉm cười, nói: "Đương nhiên là vì mị lực vô biên của Hàn gia ta, nam nữ đều đổ như rạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!