Chương 13: Rất cám dỗ

Ôn Noãn lúc ngủ rất không ngoan, lúc thì đặt tay lên mặt Giang Trác, lúc thì duỗi chân gác lên eo cậu, làm cậu tỉnh giấc mấy lần, đẩy hoài không ra.

Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, cậu phát hiện cả người "Ôn Hàn" đã bám dính vào người mình.

Theo phản ứng bản năng, Giang Trác định đá tên này ra ngoài.

Thế nhưng… lại không làm vậy.

Ánh mắt cậu dời xuống, nhìn thấy khuôn mặt mềm mại và yên ả của "cậu" khi ngủ, dáng mắt khẽ hếch lên, lông mi vừa dày vừa dài, cái mũi nhỏ xinh, đôi môi hồng nhuận.

Con trai có ngũ quan thế này thì quá mềm mại, còn với con gái thì lại hiện ra mấy phần anh khí, tựa như loại tuyệt sắc thứ ba trong ánh trăng và ánh tuyết [1].

[1]: Đây là một câu thơ. Ánh trăng và tuyết luôn được thi ca ca ngợi vì vẻ đẹp của mình. Còn vẻ đẹp của người trong lòng chính là vẻ đẹp thứ 3

Ánh mắt lại nhìn xuống nữa, dáng người mảnh khảnh nhanh nhẹn, vòng eo thon nhỏ, đôi chân dài miên man.

Giang Trác khẽ cau mày, lại một lần nữa không khống chế được suy nghĩ nguy hiểm trong đầu kia—Nếu như "cậu ta" là con gái…

Có lẽ do tác dụng của đồng hồ sinh học của học sinh, lúc này Ôn Noãn cũng chầm chậm mở mắt ra, hai người ma xui quỷ khiến nhìn nhau vài giây.

Ôn Noãn hét ầm lên, vội vàng đẩy cậu ra, cầm chăn che người lại một cách thần tốc, ánh mắt lộ ra sự đề phòng vô cùng rõ ràng.

Giang Trác cạn lời—

"Sao, sợ tôi à?"

"Đều… đều là con trai, tôi có gì mà phải sợ." Ôn Noãn làm ra vẻ bình tĩnh trả lời: "Còn lâu mới sợ, haha."

Nói xong câu này, cô chột dạ nhìn đi chỗ khác.

"Mẹ nó, nhiều lúc tôi thực sự nghi ngờ cậu là con gái."

Lúc nói câu này, Giang Trác nhìn cô chằm chằm, mang theo một loại biếng nhác nào đó vào buổi sáng, đồng thời… cũng che giấu d/ục vọng khó nói nên lời.

Ôn Noãn dù gì cũng là người có tâm lý cứng, khóe miệng cô nở ra một nụ cười nhạt: "Cậu uống lộn thuốc à, ông đây sao là con gái được."

"Vậy sao?"

"Không thì cậu test thử đi?" Cô nắm tay Giang Trác, muốn kéo đến chỗ nào đó.

Ngay lúc sắp chạm vào, Giang Trác dùng sức hất cô ra, sắc mặt trầm xuống, đáy mắt mang theo sự khó chịu: "Cách tôi xa một chút."

Đuôi mắt Ôn Noãn cong lên ý cười: "Đều là con trai với nhau mà có sờ cũng không dám à."

"Không phải không dám, mà là ghê tởm." Giang Trác khôi phục lại thái độ lạnh lùng băng giá lúc trước với cô: "Tôi không có hứng thú với một đứa con trai như cậu."

"Tốt nhất là thế." Ôn Noãn nhún vai: "Tôi cũng không thích bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ nói là gay đâu."

Giang Trác nghe cô nói vậy, không chỉ không nguôi ngoai, ngược lại sắc mặc còn sa sầm hơn, đáy mắt cất giấu sự tức giận lờ mờ.

Ôn Noãn quan sát cậu, ngũ quan của cậu thực sự rất đẹp, lúc nổi giận hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến nhan sắc.

Đặc biệt là đôi mắt hoa đào kia, viền mắt sâu, lông mi dài và dày, đuôi mắt hếch lên tự nhiên, cặp mắt như vậy cho cảm giác giống như nhân vật tiên hiệp xinh đẹp được vẽ trong game bước vào hiện thực vậy.

Hồn phách sắp bị đôi mắt này của cậu câu đi rồi.

Ngoài cửa sổ, không biết Diệp Thanh đã tới từ lúc nào, cậu đứng ở hành lang, dựng giá vẽ, bắt đầu phác hoạ hai con người mắt to mắt bé nhìn nhau trên giường.

Giang Trác đi tới bên cửa sổ, "xoạt" một tiếng, kéo rèm che lại, sau đó bắt đầu thay quần áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!