Chương 12: Ngủ chung

Nhà tắm không quá to nhưng được cái ngăn nắp sáng sủa, trên kệ để sữa tắm và dầu gội của nam giới, còn có một con dao cạo râu.

Ôn Noãn nhớ lại nhà tắm của ông anh mình, chỗ tắm riêng, chỗ rửa tay riêng, trên kệ bày đủ thể loại sữa rửa mặt, riêng dầu gội đầu là đã 4-5 lọ, càng đừng nói đến kem mắt, kem dưỡng da.

Nhà tắm của Giang Trác bày biện tương đối đơn giản, cũng nhìn giống nhà tắm của con trai hơn.

Ôn Noãn nhoài người về phía bệ nước gội đầu, sau đó dùng khăn lau người thật cẩn thận, tránh cho vết thương bị dính nước rồi nhiễm trùng.

Cô lại nghĩ tới thanh niên mặt sẹo, mặc dù tuổi tác ngang với cô nhưng võ công trên người tuyệt đối là thâm tàng bất lộ.

Nếu tối nay không có Giang Trác thì có lẽ cô sẽ thực sự lành ít dữ nhiều.

Rốt cuộc làm sao Ôn Hàn lại đắc tội với người này, liệu gã có liên quan tới chuyện lúc trước Ôn Hàn bị thương ở ngọn núi sau trường không?

Ôn Noãn nghĩ mãi mà không ra.

Bỗng nhiên, cửa nhà tắm bị gõ.

Ôn Noãn đề phòng ngoảnh đầu: "Cái gì!"

Ở ngoài cửa, Giang Trác biếng nhác nói: "Quần áo để thay."

Ôn Noãn vội vàng quấn khăn tắm, sau đó mở cửa, chỉ để hở một khe nhỏ, thò tay ra lấy: "Đưa cho tôi đi."

Giang Trác nhìn cánh tay thò ra khỏi khe cửa, càng nhìn… càng giống con gái, tay con trai ai đời lại trắng nõn thon gầy như vậy.

Cậu đưa quần áo vào tay cô, cô giống như một chú hamster bị dọa sợ, lập tức rụt tay lại, sau đó đóng mạnh cửa, như thể sợ cậu sẽ làm ra chuyện gì đó.

Giang Trác cầm quần ngồi trên sofa, bắt đầu nghĩ vẩn vơ, nhưng cho dù cậu có ép mình nghĩ đến những chuyện khác như thế nào thì đầu óc lại giống như bị kiểm soát, cứ liên tục nghĩ đến cô.

Nghĩ đến cánh tay trắng nõn của cô, nghĩ đến vòng eo thon nhỏ của cô…

Điên rồi.

Ôn Hàn đã dính vào một rắc rối không hề nhỏ, Giang Trác cũng đã từng dặn dò bản thân mình vô số lần, tuyệt đối không thể tiếp tục dây dưa với cô nữa.

Thế nhưng ban nãy khi Triệu Nịnh Manh gọi điện nói cô gặp nguy hiểm, đầu Giang Trác bỗng "bùm" một tiếng, thậm chí còn chưa kịp cân nhắc kỹ lưỡng mà đã bất chấp tất cả đi cứu cô, bảo vệ cô.

Mặc dù rõ ràng biết là không thể, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà tưởng tượng vô số lần, nếu như Ôn Hàn là một cô gái…

Không được nghĩ nữa.

Giang Trác tiện tay nhặt một cuốn sách tiếng Anh lên, nhưng cho dù có đọc thế nào cũng không vô đầu nổi, toàn bộ sự chú ý đã đặt hết lên cái người đang ở trong nhà tắm kia.

Mấy phút sau, cửa nhà tắm mở ra, trong làn hơi nước mờ ảo, Ôn Noãn bước ra ngoài.

Giang Trác nhịn không được nhìn cô một cái.

Mái tóc ngắn gọn gàng của cô đã được sấy khô, vài sợi tóc mái loà xoà xuống trước mắt, hai má trắng nõn khẽ ửng đỏ.

Cô mặc áo thể thao của Giang Trác, áo thể thao rất to, gần như dài quá bắp đùi.

Giang Trác nhíu mày, nhìn cô chằm chằm hồi lâu, sau đó lại nhìn về phía đôi boots ở cửa kia, đột nhiên cảm thấy khô lời.

"Cậu nhìn cái gì?"

Ôn Noãn bị cậu dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chặp thì rất không thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!