Đầu óc Ôn Noãn choáng váng, nhưng ý thức vẫn còn sót lại, cô có thể cảm giác được cơ thể được ôm lên, nhẹ nhàng đung đưa.
Tiếng gió vù vù, tiếng mưa tí tách, thậm chí cô còn nghe được giọng nói chán ghét của Giang Trác: "Sao nhẹ thế, cậu có phải con trai không…"
Ôn Noãn muốn phản bác lại, nhưng cô chẳng còn chút hơi sức nào, cổ họng như bị một khối chì chẹn lại.
Sau đó, cô nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào cửa, dường như đã về nhà, nhưng mùi hương xung quanh không giống nhà cô.
Có tiếng phụ nữ đang cãi nhau bằng giọng Bắc Thành rặt, còn có tiếng của đàn nhị réo rắt, thậm chí hình như cô còn nghe thấy giọng nói của Diệp Thanh—
"Giang Trác, sao cậu lại đưa cậu ta về đây?"
Ôn Noãn cố gắng mở mắt nhìn xung quanh.
Nơi đây có vẻ là một tiểu viện, trong tiểu viện có những gầu thuốc bắc được phơi khô, còn có cọc gỗ và bảng phi tiêu dùng cho việc luyện võ, tiểu viện rất lớn, trong lầu có rất nhiều hộ gia đình sinh sống, là một tiểu viện kiểu cũ, có điều nơi này rất sạch sẽ, cũng có rất nhiều cây xanh được trồng đặc biệt.
Diệp Thanh đứng ở lầu hai, la lớn với cậu: "Cậu ta sao vậy? Mặt cậu sao cũng…"
Giang Trác liếc cậu một cái, Diệp Thanh im họng, ngoảnh đầu nhìn về phía cánh cửa đã đóng chặt, nhỏ giọng nói: "Chú tôi ngủ rồi."
"Lấy cho tôi một ít bột thảo dược để cầm máu."
Diệp Thanh nhận lệnh, sau đó xoay người đi vào phòng thuốc của chú mình.
Giang Trác ôm Ôn Noãn đi vào phòng, đặt cô nằm thẳng lên giường, vươn tay định vén góc áo của cô lên.
Ôn Noãn siết chặt lấy góc áo của mình, kinh hãi nhìn cậu: "Đừng…"
Giang Trác trợn mắt: "Cậu có phải con trai không vậy."
"Đừng… đụng vào tôi."
Giang Trác càng nhìn càng thấy tên này giống hệt con gái, làm mình làm mẩy.
"Ông đây cũng không muốn chạm vào cậu." Cậu lạnh lùng nói: "Nhưng tôi càng không muốn đêm nay cậu chết trên giường của tôi."
Ôn Noãn có thể cảm nhận được một cách rõ ràng ý thức đang ngày một mơ hồ, nếu cứ để thế này, e là tối nay thực sự sẽ phải giải thích mất.
Cô nắm lấy góc áo, miễn cưỡng vén lên một chút, để lộ ra vết thương ở eo.
Miệng vết thương chỉ là một vết dao rạch vô cùng vô cùng nhỏ, nhưng vùng da xung quanh đều đã bầm tím, đây là dấu hiệu rất rõ ràng của việc bị trúng độc.
Vết máu xung quanh đều biến thành màu đen.
Giang Trác cúi người, dán miệng vào vết thương của cô, khẽ m ú t.
Ôn Noãn thất kinh: "Cậu làm gì vậy!"
Khóe miệng dính máu, Giang Trác mặt không cảm xúc nói: "Không rõ đây là thứ gì, có chí mạng hay không, không muốn chết thì câm miệng."
"Cái gì… Không phải, tôi nghĩ cậu có thể giúp bằng cách gọi 120 hay gì đấy mà."
Giang Trác vứt điện thoại đến trước mặt cô: "Thử xem 120 đến nhanh hay cậu mất cái mạng nhỏ này nhanh hơn."
Ôn Noãn cắn răng, nằm thẳng, để mặc Giang Trác xử lý.
Dù sao… giữ mạng mới là quan trọng nhất.
Nửa bên người của cô đều đã trở nên tê dại, nhưng vẫn có thể cảm nhận được đôi môi mềm mại của cậu dùng sức mút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!