Chương 10: Có giỏi thì bảo vệ nó cả đời đi

Sau khi tan học, Ôn Noãn và Triệu Nịnh Manh về nhà cùng nhau.

Suốt cả đoạn đường, cô đều dán mắt vào điện thoại, thích thú đọc tiểu thuyết đam mỹ--

[Ôn Hàn nắm chặt cổ tay Giang Trác, đè cậu lên tường rồi châm một điếu thuốc: "Còn chạy sao?"

Giang Trác tức giận nhìn anh, đáy mắt hiện lên vẻ nhục nhã: "Anh coi tôi là loại người gì?"

Ôn Hàn tà mị cười: "Em là người ông đây thích."

Nói xong câu này, anh đưa tay nâng cằm Giang Trác lên, hôn thật sâu.

Giang Trác gắng sức đẩy anh ra, nhưng mọi sự kháng cự chỉ có thể làm cho nụ hôn này trở nên sâu đến vô tận, cuối cùng, cậu chỉ có thể tan chảy trong sự mạnh mẽ và dịu dàng của anh.

Vậy mà, vào một buổi hoàng hôn hai ngày sau đó, Giang Trác lại đè Ôn Hàn lên tường, phẫn nộ niết cằm anh, lạnh lùng nói— "Không phải là không thể, nhưng tôi làm 1, anh không được lựa chọn."]

Ôn Noãn bật cười há há, cười đến nỗi nước mắt sắp chảy ra tới nơi.

Phần bình luận về cơ bản đều do học sinh trường Trung học Thập Tam chiếm cứ, toàn là bình luận khen ngợi—

"Á á á, Đại Đại đừng cắt ở chỗ này mà, tiếp tục đi!"

"Ngọt quá ngọt quá! Rất muốn xem bọn họ ấy ấy!"

"Đừng nằm mơ nữa, tuổi này có thanh thuỷ văn đọc là may rồi, Đại Đại cố lên!"

"Hai người bọn họ là thật đấy, tui nói mấy người nghe, hôm qua tui tận mắt nhìn thấy Giang Trác đút kẹo cho Ôn Hàn ăn, sau khi Ôn Hàn rời đi, Giang Trác còn lén cười, từ khi bước vào trường trung học Thập Tam ở Bắc Thành này, ông đây chưa từng thấy Giang Trác cười dịu dàng đến vậy!"

"Giang Trác tuyệt đối chính là tsundere thụ."

Đương nhiên, cũng có bình luận chê—

"Ôn Hàn là công? Tôi, Phương Triết Hàn bỏ lá phiếu không đồng ý đầu tiên."

Cả đoạn đường, Ôn Noãn cười đến đau cả bụng, cô viết một bình luận: "Viết hay quá, anh đây cũng ngầu quá đi!"

Triệu Nịnh Manh nghiêng đầu nhìn cô.

Khỏi phải nói, bên trong cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác áo khoác màu xanh trắng, dáng người cao gầy, khí chất lạnh lùng, so với đám con trai thì thuộc kiểu nhỏ nhắn tinh xảo.

Hèn gì mấy mẹ hủ nữ trong trường suốt ngày suy nghĩ bậy bạ, chèo đủ mọi loại thuyền của cậu và Giang Trác.

Hình tượng này, nhan sắc này của "Ôn Hàn" quá hợp với các thiếu niên xinh đẹp trong phim thần tượng hoặc trong truyện tranh.

Vô cùng xứng đôi với Giang Trác.

Đợi đã, sao cô ấy lại bắt đầu chèo thuyền Ôn Hàn và Giang Trác rồi!

Màn đêm cuối thu buông xuống, thỉnh thoảng lại lất phất vài hạt mưa bụi.

Trong một con hẻm yên tĩnh, mặt đường rất ẩm ướt, khi bước đi sẽ có những tia nước nhỏ b ắn ra.

Ôn Noãn chợt dừng bước, vành tai khẽ động, dường như nghe thấy tiếng gì đó—

"Con mẹ mày… dám động vào phụ nữ của ông à, chán sống rồi sao!"

"Đánh chết nó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!