Ôn Noãn giãy dụa tỉnh dậy từ cảnh rơi tự do trong cơn mơ màng.
Trong phòng ánh sáng đầy đủ, có thể mơ hồ nhìn thấy những hạt bụi li ti lượn lờ bên ngoài cửa sổ.
Cô xỏ dép, chậm chạp đi đến trước gương nhìn dáng vẻ mệt mỏi của mình ở bên trong.
Mái tóc ngắn đen nhánh làm tôn lên nước da trắng như tuyết, vài sợi tóc mái buông thõng xuống trước mắt, đuôi mắt thanh mảnh hướng lên một cách tự nhiên, nhìn vừa phong lưu vừa đa tình.
Thiếu nữ trong gương nhìn không khác gì anh trai sinh đôi Ôn Hàn.
Hôm nay là ngày thứ ba đóng giả thành anh trai, cô đã quen với kiểu ăn mặc thiên về nam tính lại vừa hơi hướm nữ tính này.
…
Nửa tháng trước, vì một sự cố ngoài ý muốn trong trường mà anh trai Ôn Hàn trở thành người thực vật.
Vì chuyện này mà ông cụ bên nhà họ Ôn lo lắng tới mức bị xuất huyết não, phải đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt ICU, tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Nếu ông nội xảy ra chuyện thì mẹ sẽ mất đi chỗ dựa duy nhất ở nhà họ Ôn, e là sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.
Vì vậy, người em gái sinh đôi từ nhỏ học võ ở Nam Sơn – Ôn Noãn, bị mẹ gấp gáp gọi về, sửa lại vẻ ngoài cho giống anh trai nhằm trấn an ông nội.
Mặc dù khí chất hai anh em hoàn toàn khác nhau, nhưng vẻ ngoài lại vô cùng giống.
Ôn Noãn giả trai, ông ngoại đang lâm bệnh không hề phát hiện ra sự khác thường, nhìn chung bệnh tình đã trở nên ổn định.
Cho nên, trước lúc Ôn Hàn tỉnh lại, Ôn Noãn chỉ có thể thay anh trai đến trường, nhân tiện… tìm ra hung thủ đã tấn công anh.Ôn Noãn cẩn thận dán một nốt ruồi nhạt màu dưới khóe mắt trái trước gương.
Đây là điểm khác biệt duy nhất giữa cô và anh trai.
Anh trai Ôn Hàn nhìn giống con gái, đuôi mắt dài hẹp, khoé mắt điểm một nốt ruồi lệ tuyệt diễm, hơi hơi chếch lên, nghiêng nước nghiêng thành.
Ôn Noãn đóng giả thành anh trai, luận về tướng mạo chẳng thể nhìn ra được sơ hở. Có điều, Ôn Noãn học võ từ nhỏ, giữa lông mày toả ra khí khái mạnh mẽ, đây là điều mà Ôn Hàn không có.
Ôn Noãn giả trang xong xuôi, điện thoại kế bên bàn trang điểm kêu "đinh" một tiếng. Là bạn tốt nhất của anh trai – Phương Triết Hàn.
Phương Triết Hàn: "Anh Hàn, sức khoẻ hồi phục thế nào rồi?"
Ôn Noãn đang bôi kem chống nắng, tiện tay nhắn lại: "Ổn rồi, hôm nay đến trường."
Phương Triết Hàn: "Nhanh thế? Có cần nằm viện thêm mấy ngày để dưỡng bệnh không?"
Ôn Noãn: "Không cần."
Phương Triết Hàn: "Chẹp…"
Ôn Noãn thấy cậu ta muốn nói lại thôi, nhíu mày: "Có gì cứ nói thẳng."
Phương Triết Hàn: "Thì là… thế đó, bạn gái cậu đi theo mấy đứa anh em của cậu rồi, lần này đầu cậu mọc nguyên cái sừng, nếu không sợ mất mặt thì cứ việc đến."
Ôn Noãn: "…"
Moá, sao anh cô thảm vậy?
Cô chợt nhớ tới nửa tháng trước, nửa đêm nửa hôm anh trai chạy ra ngọn núi sau trường uống cho say khướt rồi bị tấn công.
Sau đó anh ấy được người khác phát hiện lúc đang hấp hối, điện thoại còn phát đi phát lại bài nhạc "Thiếu tự trọng" của Từ Lương.
Hoá ra là vì bị cắm sừng sao?!
Cuộc sống cấp 3 của anh trai cô… sao nghe cứ như mấy chuyện máu chó ba xu vậy.Buổi trưa, mẹ đích thân lái xe đưa Ôn Noãn đến trường, trên đường đi, bà dặn dò cô rất nhiều điều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!