Chương 50: Ngọc Xà Lan

Vừa mới đến gần khu vực này, Diệp Phàm và Bàng Bác đã bị dọa cho sợ mất hồn, mấy trăm con Độc Long to bằng vại nước, đang thè lưỡi phun phì phì, khói độc tỏa ra xung quanh, làm cho một mảnh rừng lớn bị ăn mòn mà biến mất.

Ngoài ra, từ trong rừng rậm sâu xa truyền tới âm thanh trầm thấp, hằng hà sa số mãnh thú to lớn đang lởn vởn đi lại xung quanh.

Không biết nguyên nhân gì, bọn chúng lại không công kích lẫn nhau, tất cả đều nôn nóng vô cùng, khu vực này không ngừng tụ tập rất nhiều mãnh thú, cuồn cuộn như thủy triều, từ bên trong rừng sâu kéo đến, đa số những loại mãnh thú ở đây, 2 người đều không biết tên.

Mà trên bầu trời, còn có 1 lượng lớn hung cẩm, bay qua bay lại, thân thể dài mấy trăm mét, làm cho bầu trời tối om, giống như "che trời để bái tế".

"Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Diệp Phàm và Bàng Bác kinh ngạc không thôi, những gì nhìn thấy trước mắt thực kinh người, một số lượng lớn man thú và hung cầm tụ tập ở khu vực này, tất cả đều nông nóng vô cùng, giống như thủy triều cuồn cuộn.

Diệp Phàm sau một thời gian ngắn quan sát, nói:

"Ta nghĩ tất cả đều từ sâu trong Phế tích kéo ra đây."

"Chẳng lẽ do Thiểm Điện Điểu và Lân Viên Vương chém giết lẫn nhau mà bọn chúng phải chạy ra đây?"

"Rất khó nói, ngay cả Thú vương chém giết, cũng không thể làm kinh động nhiều loài thú tới vậy."

"Chúng ta làm cách nào để vượt qua đây, nhiều mãnh thú tới như vậy, đông đúc như thủy triều, đã bịt kín lối đi rồi."

"Chúng ta tìm một chỗ khác để vòng qua, ta nghĩ đây là một cơ hội hiếm có. Bên trong nhất định là một khu vực trống rỗng, chỗ sâu nhất có lẽ đang có siêu cấp Thú vương chém giết lẫn nhau, có lẽ còn có nguyên nhân khác, thì mới đem đại bộ phận hung cầm, mãnh thú đuổi ra khu vực biên giới."

Hai người đi vòng mười mấy dặm, mới tìm được 1 vách núi cao ngất, dọc theo những dây leo trèo lên, rồi lại liên tiếp vượt qua mấy vách núi dựng đứng, cuối cùng lại dọc theo dây leo mà tụt xuống, mới tiến sâu vào trong rừng rậm, tránh được ác điểu và mãnh thú nhiều như thủy triều.

"Trong này thật tĩnh lặng!"

Bên trong khu vực này, cổ mộc chọc trời, dây leo quấn xung quanh, tươi tốt vô cùng, thế lưng lại vô cùng tĩnh lặng, giống như tất cả các sinh linh đều đã chạy trốn, sự tĩnh lặng của chết chóc, không có bất cứ thanh âm nào.

"Ở sâu trong Phế tích này đã xảy ra chuyện gì, mà ngay cả Thú vương cũng không dám chém giết lẫn nhau, ta nghĩ chắc chắn là có nguyên nhân khác! Nếu không, không có khả năng làm cho tất cả hung cầm, mãnh thú đều bỏ chạy."

Diệp Phàm và Bàng Bác kinh nghi không thôi, nhưng mà vẫn đi về phía trước, đi được khoảng mười mấy dặm, Cổ mộc càng to cao, mang bóng dáng của rừng rậm nguyên thủy.

"Phì, Phì, Phì..."

Ở một bãi loạn thạch, truyền đến những thanh âm phì phì, giống như có loài rắn đang thè lưỡi, những đám mây ngũ sắc bao phủ, mùi tanh thỉnh thoảng truyền tới.

"Cự xà!"

Bàng Bác kinh hô.

Ở giữa bãi loạn thạch, có 1 con Ngũ Sắc cự xà, trườn quanh bãi đá, nôn nóng bất án, trong miệng không ngừng phun ra khói độc.

"Đây không phải là loại rắn bình thường, trên đầu nó có một cái sừng ngọc!"

Cự xà to bằng vại nước, vảy ở trên thân nó to bằng bàn tay, màu sắc rực rỡ, ánh mặt trời chiếu xuống, làm cho nó trở nên lòe loẹt.

Mà kỳ lạ nhất chính là cái Sừng ngọc trên đầu nó, không ngừng có quang hoa lưu chuyển, ánh sáng như sợ tơ mảnh, lấp lánh, lập lòe đang tích tụ dần vào trong đầu nó.

"Con rắn có sừng này đã thành tinh rồi, có thể hấp thu tinh hoa của nhật nguyệt, nếu như dưới bụng nó mọc trảo (chân), thì sẽ biến thành Giao Long trong truyền thuyết."

Hai người rùng mình, không phải tất cả mọi thú dữ đều rút lui, mà còn có cự thú lợi hại lưu lại, nhưng mà con cự xà này cũng vô cùng nôn nóng, muốn rời đi mà lại chần chờ muốn lưu lại.

Đột nhiên, từ sâu trong Phế tích truyền tới một âm thanh trầm thấp, giống như là tiếng trống, khoảng cách ở rất xa.

Sau khi Diệp Phàm và Bàng Bác nghe được âm thanh trầm thấp, trong lòng có chút hoảng hốt. Mà lúc này, con Cự xà đã mọc sừng ngọc thân mình run lên mấy cái, sau đó lướt thân đi, phòng vào phía sâu trong rừng.

"Hang rắn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!