Chương 49: Tốt xấu lẫn lộn

Chuyện này đối với Diệp Phàm mà nói đúng là một tin tức không tồi, nếu như ở nơi đó hái được linh dược, hoặc giết được những loài chim quý, dị thú, thì có thể giải quyết nhu cầu cấp bách hiện nay.

Kim Sắc Khổ Hải của hắn như một hồ nước sắp cạn khô, có nhu cầu cấp bách phải bổ sung tinh khí, thì mới duy trì được sự mở rộng của Khổ Hải, làm cho đại dương mênh mông màu vàng kia có thể hiện ra lần nữa.

"Lần này là do Ngô Thanh Phong trưởng lão tự mình dẫn đội, ngươi không phải lo lắng chuyện Hàn trưởng lão làm khó."

Diệp Phàm và Bàng Bác cùng quyết định, 2 người sẽ tham gia lần lịch lãm này.

Hai ngày sau, Ngô Thanh Phong trưởng lão dẫn hơn trăm đệ tử Linh Khư Động Thiên tiến vào Phế tích.

Ở đây Cổ mộc cao chọc trời, khung cảnh vẫn còn nguyên thủy, cách rất xa đã nghe thấy tiếng man thú gầm rú đinh tai nhức óc, ẩn chứa trong tiếng gào đó là sát khí nồng đậm.

Trên bầu trời còn nhìn thấy kì hung dị thú, thân thể dài tới mấy trăm mét, vô cùng khổng lồ.

"Ta nhắc nhở các ngươi một lần nữa, phải luôn luôn cẩn thận, tuyệt đối không thể xem thường lần lịch lãm này, bời vì nó liên quan tới sự sống chết của các ngươi..."

Ngô Thanh Phong trưởng lão nói rất nhiều điều cần phải chú ý, cuối cùng nêu lên 1 ví dụ:

"Trước kia, có 1 đệ tử đi tìm Linh thảo trân quý, không kiêng kị mà tiến vào sâu trong phế tích, lúc đó nếu gặp phải man thú thì sẽ chết.

Bởi vì, càng đi sâu vào phía trong, thì man thú hung cầm càng đáng sợ, có rất nhiều dị chủng từ thời Thái Cổ lưu lại, ngay cả trưởng lão của Linh Khư Động Thiên cũng không đối phó được. Cho nên, các ngươi ngàn vạn lần đừng có mạo hiểm xâm nhập!"

Hai vị trưởng lão dẫn hơn trăm đệ tử, nhanh chóng đi tới phế tích, nơi đây linh khí bức người, so với Linh Khư Động Thiên cũng không hơn kém bao nhiêu. Vừa mới đặt chân tới phế tích, có đệ tử đã tìm được dược thảo.

"Dược linh quá nhỏ không nên hái..." Lý trưởng lão nhắc nhở.

Nơi này cự mộc to lớn, mấy người ôm cũng không hết, dây leo quấn quanh to bằng cả bắp đùi, gọi là Phế tích chứ trông giống rừng rậm nguyên thủy hơn.

"Cự Mãng!"

Vừa mới đi vào trong rừng, đã có người phát hiện 1 con Cự Mãng to bằng vại nước.

"Phù "

Trên mình của con Đại mãng lốm đốm những chấm vàng, nó há mồm phun ra một đám sương mù, bao trùm lên tên đệ tử vừa mới lên tiếng, nhất thời một tiếng thét thê lương truyền tới.

Các đệ tử khác bị dọa cho dựng tóc gáy, nhanh chóng lui lại phía sau, khi sương mù tan đi, trên mặt đất chỉ còn lưu lại 1 bộ hài cốt màu trắng, còn có một loại chất lỏng màu vàng, làm cho những cây cỏ xung quanh đều bị khô héo.

Ngô Thanh Phong trưởng lão đi tới gần, nhất thời nhíu mày, nói:

"Tại sao vừa mới tới biên giới Phế tích thì đã gặp 1 con Độc Long, chuyện này có gì đó không đúng."

Lý trưởng lão cũng đi tới, nói:

"Con Đại mãng này tên là Độc Long, toàn thân đều là kịch độc, các ngươi phản chú ý một chút, đừng để khói độc của nó phun ra dính vào, nếu không sẽ dính độc chết ngay."

Lý trưởng lão nói xong, lại nhắc thêm một câu nữa, nói:

"Mật của nó là tài liệu chế thuốc rất tốt, các đệ tử có thực lực có thể đi thu thập".

Mới vừa tới biên giới, thì đã gặp phải 1 con độc mãng, không biết đi sâu vào trong thì còn gặp phải hung thú gì nữa.

Chỗ này đã chết mất 1 đệ tử, làm cho mọi người sợ hãi, trở nên cẩn thận hơn rất nhiều.

"Ta sẽ đi lấy mật rắn!"

Một thiếu nữ 16, 17 tuổi từ trong đám người bước ra, đi về phía trước, bên trong Khổ Hải của nàng có một đạo lục quang sáng lên, lan tới cánh tay của nàng, dọc theo ngón tay của nàng bắn ra ngoài. Lục mang như kiếm, chỉ nghe "Vèo" một tiếng, đã chém độc long làm 2 khúc.

Người thiếu nữ kia cẩn thận lấy mật rắn to bằng nắm tay ra ngoài, đi tới chỗ của Lý trưởng lão đổi 1 bình Bách Thảo dịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!