Chương 48: Cổ kinh không thể tồn tại ở thế gian

"Có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu, nếu ngươi rời đi, ta nhất định phải đi cùng."

Giọng nói của Bàng Bác vô cùng quyết đoán, đã quyết định chủ ý muốn cùng Diệp Phàm rời đi.

Diệp Phàm không đồng ý, sau khi xác định Bàng Bác là Mầm Tiên, tiền đồ rất xán lạn, nếu như phải rời đi như vậy, thì sẽ quay về con số không con đường phía trước còn tràn ngập ẩn số, thậm chí sẽ phát sinh rất nhiều chuyện ngoài ý muốn.

"Ta rời đi còn bởi vì 1 nguyên nhân khác, đó là ta đánh Hàn Phi Vũ, làm cho hắn mất hết mặt mũi..."

Bàng Bác nghe đến đó, lập tức cắt ngang lời của hắn, nói:

"Không cần lo lắng hắn, ta bây giờ là mầm Tiên, tin rằng trong khoảng thời gian ngắn, hắn không dám làm loạn, chờ khi thực lực của chúng ta mạnh lên, thì còn sợ gì hắn nữa."

Diệp Phàm lắc đầu, nói:

"Chuyện này không thể nhìn một cách đơn giản từ bên ngoài như vậy được, mấy ngày qua ta đã hỏi thăm nhiều người khác, biết Thúc công của hắn là 1 vị Luyện Dược Sư, đang dồn hết tâm huyết để luyện chế 1 lò " Hoàn Dương Đan", gia tăng tuổi thọ.

Trong mấy năm gần đây, đã bất chấp tất cả tìm kiếm linh dược, nhiều lần đi ra ngoài tiến vào Thâm sơn đại trạch để tìm kiếm.

Lúc này hắn mới trở về được có mấy ngày, Hàn Phi Vũ đã tìm đến chúng ta gây sự, ta nghĩ rằng, chuyện này không bình thường chút nào."

Bàng Bác nghe vậy gật đầu, hắn cũng có cảm giác rất kỳ quái, bọn họ cùng Hàn Phi Vũ không cừu không oán, đáng lẽ không nên phát sinh xung đột, mà trước đây đôi bên cũng chưa từng qua lại gì.

"Có phải ngươi suy đoán… Thúc công hắn có chủ ý với chúng ta?"

Bàng Bác tâm tư rất linh hoạt, chỉ trong chớp mắt đã nghĩ ra rất nhiều chuyện.

Hai người từng ăn Thánh Dược, phản lão hoàn đồng ngoài ý muốn, nếu như Hàn trưởng lão mà biết chuyện này, thảo nào cũng có chủ ý lên người bọn họ.

"Ta nghĩ rằng, hắn cấp bách muốn luyện chế " Hoàn Dương Đan" là bời vì tuổi thọ hắn sắp hết, rất có thể là hắn đang theo dõi chúng ta."

Diệp Phàm phán đoán như vậy, sau đó lại nói:

"Bây giờ ngươi đã là Mầm Tiên, hắn không dám làm gì ngươi, nhưng nếu ta còn tiếp tục ở lại đây, chắc chắn sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn."

"Cái lão bất tử này!"

Sau khi Bàng Bác nghe xong những lời này, nhất thời nhíu chặt mày, hắn cũng không cản trở Diệp Phàm rời đi, nhưng kiên quyết muốn đi cùng.

"Nếu như ngươi muốn đi cùng, vậy thì ta không đi nữa."

Diệp Phàm dứt khoát ném một câu như vậy, hắn không muốn cản trở Bàng Bác tu luyện, Linh Khư Động Thiên là sự lựa chọn tốt nhất đối với hắn.

Bàng Bác vô cùng hiểu rõ con người Diệp Phàm, thấy hắn kiên quyết như vậy, cũng không tiếp tục mà ngồi một chỗ buồn bã.

"Ngươi lấy giấy bút ra đây, ta viết lại Cổ Kinh cho ngươi."

Chuyện Diệp Phàm ở trong quan tài đồng thu được Cổ Kinh, cũng đã từng nói với Bàng Bác, trước kia từng nói qua mấy câu, nhưng Bàng Bác thì lại giống như đang nghe Thiên Thư, chính là bởi vì ý nghĩa của nó thâm ảo, không hiểu được gì hết.

Đến tận bây giờ, Diệp Phàm cũng không hiểu ý nghĩa của nó, sau khi suy nghĩ rất nhiều, nhưng cũng không tìm ra chút đầu mối nào.

"Kinh văn này đối với ta chính là Thiên Thư, có lưu lại cho ta cũng vô dụng, ta ở Linh Khư Động Thiên chắc chắn là không thiếu Huyền pháp, không phải tốn công để biết ra."

Diệp Phàm không thèm để ý, cầm lấy giấy bút bắt đầu viết. Nhưng khi hắn bắt đầu viết, trong lòng hắn đột nhiên lại vang lên tiếng Hoàng Chung Đại lữ, mấy trăm chữ cổ như một dòng nước chảy vào trong tim hắn, làm cho hắn cảm thấy thân thể thoái mái, tinh thần sảng khoái.

Diệp Phàm viết chữ như rồng bay phượng múa, tiết soạt soạt vang lên, hắn viết liền một mạch, rất nhanh để lại trên tờ giấy một hàng chữ, nhưng chuyện kỳ dị lúc này lại phát sinh.

Bút dừng thì chữ mất!

Đồng thời, mấy trăm chữ cổ trong lòng Diệp Phàm cũng biến mất, thanh âm cũng biến mất theo. Bàng Bác đứng ở bên cạnh, trợn mắt há mồm nhìn sự việc thần dị đang diễn ra, khiến hắn có cảm giác sự việc giống như ma quái, một lúc lâu sau, hắn mới nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!