Chương 44: Mầm Tiên

Diệp Phàm và Bàng Bác có muốn tránh cũng không kịp nữa rồi, khối Thanh Mộc Ấn này nhanh hơn đạo thần văn lúc trước rất nhiều, chỉ trong nháy mắt, đã bao phủ trên đầu của bọn họ.

Khi mới bay ra, Thanh Mộc ấn có hình vuông, cao không tới một tấc, nhưng chỉ trong nháy mắt đã to thành một căn phòng, xung quanh tràn ngập khói xanh, mây mù tỏa ra không ngừng.

Diệp Phàm và Bàng Bác cảm giác áp lực như lớn như một ngọn núi đang đè xuống, hai người phải dùng hết khả năng để chống lại.

"Ầm "

Hai người dồn hết sức vào 2 tay, đẩy lên phía trên, muốn hất bay Thanh Mộc ấn đi, thế nhưng chưa kịp thực hiện thì mặt đất đã nứt ra, hai chân bị lún xuống, có thể tưởng tượng, áp lực lớn đến mức độ nào.

"Ầm "

Thanh Mộc ấn chấn động, khói xanh tỏa ra càng dày đặc, lần thứ 2 nó biến thành to lớn hơn, như một cung điện, từ trên ép xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

"Ngay cả tảng đá lớn tới vạn cân, cũng bị hất bay đi, đây là thứ quỷ quái gì vậy, tại sao lại nặng đến thế..."

Diệp Phàm và Bàng Bác cảm thấy áp lực lên 2 tay bọn họ càng ngày càng lớn, sau đó là 2 chân lún xuống, toàn bộ từ đầu gối trở xuống đã chìm trong lòng đất, mặt đất lúc này đang vỡ nứt thành những khe lớn.

"Các ngươi rất thích Ngã cắm đầu xuống đất, vậy thì ta trồng hai ngươi thành một 'Nhân thụ' (1)."

Hàn Phi Vũ đi về phía trước, cất tiếng cười lanh lảnh.

(1): Nhân Thụ: Người cây

"Ầm"

Thanh Mộc ấn lại chấn động, khói xanh cuồn cuộn tỏa ra không ngừng, bao phủ cả không gian xung quanh, Diệp Phàm và Bàng Bác cảm thấy áp lực càng thêm lớn, thân thể lại tiếp tục chìm xuống dưới đất, lúc này, 2 chân đã chìm hẳn xuống lòng đất, chỉ còn nửa trên thân thể ở bên trên.

"Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chắc chắn sẽ bị ép thành thịt vụn."

Diệp Phàm cảm thấy không ổn, nhẹ giọng nói với Bàng Bác.

"Yên tâm đi, các ngươi không thể chết 1 cách dễ dàng như vậy được..."

Hàn Phi Vũ cười lạnh, không cần nghĩ cũng biết, 2 người đang nghĩ gì.

Lúc này, Diệp Phàm và Bàng Bác đã cảm thấy 2 tay tê tê, nếu cứ tiếp tục như vậy thì chắc chắn không còn sức mà chống cự nữa, thảo nào cũng bị ép lún xuống lòng đất.

Diệp Phàm ra hiệu cho Bàng Bác, bảo hắn buông tay, lao ra ngoài. Bàng Bác lắc đầu, hắn sợ sau khi buông tay, Diệp Phàm không chống đỡ được mà bị ép thành thịt vụn.

"Không còn thời gian, cũng không có lựa chọn nào khác..."

Diệp Phàm nghiến răng mới nói ra được mấy lời nói này, do áp lực quá lớn, cho dù hắn có sức mạnh như voi như hổ, thì cũng không thể chống đỡ trong thời gian dài được.

Bàng Bác cũng hiểu rõ tình hình trước mắt, cần có 1 người lao ra giải quyết Hàn Phi Vũ, nếu cứ tiếp tục như thế này, thì không còn cách nào có thể sống sót được.

Chỉ là, 2 người bây giờ đang trong tuyệt cảnh, nếu như có 1 người lao ra, thì còn lại chắc chắn sẽ gặp phải nguy hiểm.

Không còn cách nào nữa rồi, cho dù thế nào đi nữa, vẫn cần phải có 1 người chống đỡ Thanh Mộc ấn, mà Bàng Bác lại không làm được, cho nên lúc này chính là lúc cần quyết đoán, không thể tiếp tục do dự nữa, hắn buông 2 tay ra, dùng sức ấn lên mặt đất một cái, rút luôn nửa thân phía dưới lên.

"Ầm "

Thanh Mộc ấn chấn động, ánh sáng màu xanh lục lưu chuyển càng nhanh, áp lực đột ngột gia tăng làm cho 2 tay Diệp Phàm run lên, hắn lại chìm xuống thêm một chút, từ dưới ngực trở xuống đã chìm trong lòng đất, Thanh Mộc ấn lúc này cách mặt đất không đầy 1 mét.

Bàng Bác vô cùng khẩn trương, trên trán toát mồ hôi lạnh, dùng hết sức lực của mình, như một mũi tên lao ra.

"Ầm "

Lục quang lóe lên, Thanh Mộc ấn lại một lần nữa chấn động, ấn sâu Diệp Phàm vào trong lòng đất, chỉ còn hở mỗi cái đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!