Hàn Phi Vũ sắc mặt âm trầm, trong mắt bắn ra hai đạo hàn quang, khóe miệng cười lạnh, giống như là đang nhìn 2 xác chết chứ không phải là Diệp Phàm và Bàng Bác, không có nói câu nào nữa.
Bốn thanh niên bên người hắn, sau khi nghe được câu nói như ra lệnh, thì lập tức tiến lên phía trước, trên mặt bốn tên đều hiện lên nụ cười trào phúng, từ từ vây Diệp Phàm và Bàng Bác vào giữa.
Một người trong bọn đó hạ giọng, dường như không muốn để người khác nghe thấy, nói:
"Đồ không biết trời cao đất rộng là gì, ở Linh Khư Động Thiên cũng có người không thể đắc tội, 2 người các ngươi không biết sống chết nên mới thốt ra những lời vừa rồi!"
Một thanh niên khác ở bên cạnh, tiến lên áp sát thêm mấy bước, nở nụ cười lạnh lùng, chế nhạo nói:
"Thật không thể tưởng tượng được, mới nhập môn chưa lâu, mà đã uy phong như vậy rồi, thực sự là không biết chữ "chết" viết như thế nào.
Nhưng mà ta đoán, các ngươi có muốn chết cũng không được, bởi vì sống để chịu tội còn thống khổ hơn cái chết, chưa hưởng thụ sự dày vò thống khổ thì chưa thể chết được.."
"Nói thật, cũng có một biện pháp làm nhẹ tội của các ngươi."
Lúc này, lại có một người mở miệng, hắn nói rất tự nhiên, dường như trước mặt hắn, 2 người chỉ là 1 con châu chấu, muốn bóp chết lúc nào cũng được, châm chọc nói:
"Các ngươi tự đánh gãy 2 chân mình, quỳ xuống xin tha thứ, sau đó nhảy vào trong hồ xem, tự cắm đầu mình xuống bùn, cũng làm thử một cái ngã cắm đầu xem nó như thế nào."
"Ta nghĩ là, các ngươi nên tự mình đập đầu chết đi, cho đỡ khổ thân."
Bốn người vô cùng thoải mái, không đặt Diệp Phàm và Bàng Bác vào trong mắt, vừa trào phúng vừa châm chọc, bốn người đứng 4 phương vị, không để cho 2 người có cơ hội đào thoát.
Diệp Phàm và Bàng Bác không phải loại người hay nhẫn nhịn, lời nói của 4 người này thật sự rất quá đáng, nhưng hai người cũng không giận dữ, trái lại vô cùng hờ hững, ung dung tự nhiên đáp.
"Bốn tên ngu ngốc này đang làm cái gì vậy?"
"Ta đoán không chừng lúc nãy bọn họ bị cánh cửa đập vào đầu rồi, bằng không sao lại ngu như bò vậy, đứng ở đây nói linh ta linh tinh không ngừng."
Hai người bọn họ giống như người ngoài cuộc, đối đáp hờ hững, giống như người ta đến xem náo nhiệt, nhịn không được mà bình luận một hai câu.
Việc này làm cho bốn thanh niên nổi giận lôi đình, hai thiếu niên giống như 2 con châu chấu này, lại chẳng úy kị chút nào, lại làm ra dáng vẻ không để họ vào trong mắt, lời nói thì vừa cay độc vừa nham hiểm, làm cho cơn giận xông lên não, mặt mũi tím bầm, không thể bảo trì được nụ cười trào phúng được nữa rồi.
"Không biết sống chết!"
Một người đứng giữa quát lớn, nhưng lại không có xông lên, lúc nãy bọn họ đã quan sát, hai người này khí lực không giống như bình thường, bọn họ không muốn lật thuyền trong mương. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL
- www. Truyện FULL
"Vù "
Ở dưới rốn hắn, có quang huy dao động, Thần văn trùng điệp như sóng, giống một cái xích sắt lao nhanh tới, muốn khóa Diệp Phàm và Bàng Bác lại.
"Thần văn bay ra từ Khổ Hải!"
"Truyền Pháp Trưởng lão đã nói qua, chỉ có cao thủ, tu luyện có chút thành tựu mới có khả năng thi triển huyền pháp."
...
Những người đứng xem kinh hô, ở nơi này, đã số mọi người đều là đệ tử mới nhập môn, rất ít khi thấy người khác thi triển huyền pháp thần thông, tất cả đều tập trung quan sát.
Diệp Phàm và Bàng Bác nhanh chóng né tránh, đạo Thần văn như xích sắt lướt qua sát thân thể họ, nhưng sau đó lại quay ngược trở lại, tiếp tục hướng tới 2 người cuốn tới.
Đây là lần đầu tiên 2 người động thủ với người có khả năng thi triển huyền pháp, cho nên không biết đạo Thần văn bay ra từ trong Khổ Hải có uy lực ra sao, hai người chọn cách né tránh, không dám để cho nó chạm vào người.
Thế nhưng đạo Thần văn này lại theo sát như hình với bóng, không thể tránh mãi được nó, quang mang lấp lánh, nhanh chóng quấn quanh thân thể 2 người.
"Ầm"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!