Chương 42: Ngã cắm đầu

Thời gian trôi đi như chớp mắt, đến nay Diệp Phàm và Bàng Bác đã đến Linh Khư Nhai tu luyện được 4 tháng, hôm nay, Truyền Pháp Trưởng lão lại phân phát Dược Dịch lần thứ 2.

Bên trong cái bình nhỏ hình tròn, cao không đến 2 tấc, đường kính không đến 1 tấc, có rất ít Dược Dịch.

Loại Dược Dịch này có màu xanh lục, tỏa ra mùi hương vô cùng đặc biệt, có tác dụng rất thần kỳ là giúp cho tu sĩ mở Khổ Hải, đồng thời rút ngắn rất nhiều thời gian và tinh lực tu luyện.

Có người nói rằng, loại Dược Dịch chứa tinh hoa của hơn 100 loại dược thảo, chứa đựng tinh khí của Sinh Mệnh Chi Luân ở bên trong thân thể, được gọi là Bách Thảo dịch.

"Vù "

Truyền Pháp Trưởng lão đang ở trên vách đá bỗng hóa thành một đạo Thần Hồng, bay lên không trung, trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Diệp Phàm và Bàng Bác cầm lấy bình ngọc định rời đi, nhưng lúc này lại có 1 thiếu niên tầm 15, 16 tuổi, nghênh ngang đứng ra cản đường bọn họ, nói:

"Cho mượn 2 bình Bách Thảo dịch."

Vừa nói xong, liền đưa tay chộp về phía trước, căn bản là không cho 2 người cơ hội để cự tuyệt.

"Ngươi là ai, vì sao ta phải cho ngươi?" Bàng Bác gạt tay hắn ra, đứng im liếc mắt nhìn hắn.

Diệp Phàm quan sát mọi người ở xung quanh, tất cả đều có vẻ sợ hãi, lại nhìn trong tay thiếu niên này có tới 5, 6 bình Bách Thảo dịch, thì đã hiểu rằng, đây là sự cướp đoạt trắng trợn.

Khi tay phải của thiếu niên 15, 16 tuổi bị gạt ra, hắn giận tái mặt, nói:

"Ngươi dám trừng mắt với ta?"

Bàng Bác cùng Diệp Phàm không muốn gây sự, dù sao những người ở đây đều là tu sĩ, bọn họ vừa mới tới Linh Khư Động Thiên không lâu, không muốn phát sinh xung đột với người khác, nên lùi lại phía sau mấy bước, muốn rời khỏi chỗ này.

"Muốn yên lặng mà rời đi sao, có hỏi ta đã đồng ý chưa?"

Thiếu niên cười nhạt, một tay nắm lấy cổ tay Bàng Bác, tay còn lại chộp tới bình Bách Thảo dịch.

Bàng Bác tuy rằng sức lực không lớn như Diệp Phàm, cũng không có huyền pháp thần thông giống như tu sĩ, nhưng hắn lại có thần lực, vung tay một cái, làm cho thiếu niên này bắn ra ngoài, ngã văng xuống đất.

Thiếu niên 15, 16 tuổi này thẹn quá hóa giận, hét lớn:

"Các ngươi dám ra tay với ta, ta sẽ đánh cho các ngươi 3 tháng cũng không xuống giường được!"

Đúng lúc này, lại có mấy thiếu niên tầm 15, 16 tuổi khác chen đám người đang vây quanh mà vào, những người xung quanh tỏ ra sợ hãi, lập tức lùi lại phía sau, dường như đã biết rõ đám người này.

Trong tay mỗi người bọn họ, đều cầm 5, 6 bình Bách Thảo dịch, rõ ràng là cướp của người khác.

Mấy người này rất nhanh chóng vây Diệp Phàm và Bàng Bác vào giữa, thiếu niên vừa mới bị Bàng Bác làm mất mặt, cười lạnh nói:

"Giáo huấn bọn họ một chút, làm cho bọn họ tầm 3 tháng không xuống giường được là được rồi."

"Quả nhiên, nơi nào có người nơi đó sẽ có ân oán, ngay cả nơi của tu sĩ cũng không ngoại lệ."

Diệp Phàm nói xong, chẳng thèm nói thêm câu nào, trực tiếp tiến lên, đá cho thiếu niên đứng trước mặt 1 cái, làm cho hắn bay luôn ra ngoài.

Bàng Bác cũng cười lạnh nói:

"Ngay cả đồng môn mà cũng dám cướp giật, đúng là gan to bằng trời, bây giờ mà không giáo huấn các ngươi một chút, sau này không biết các ngươi còn làm ra việc ác gì nữa."

Hắn ra tay rất mạnh, tát 1 cái, 1 thiếu niên bắn ra ngoài, đánh cho đám thiếu niên lông lốc ra ngoài.

"Ngươi dám đánh ta?"

Mặt thiếu niên đầu sỏ gây sự sưng lên một cục, trừng mắt nhìn Diệp Phàm và Bàng Bác, xoay người chạy đi, nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!