Hai tháng gần đây lão nhân Ngô Thanh Phong đều tận tâm tận lực truyền thụ, dẫn dắt Bàng Bác và Diệp Phàm bước lên tiên lộ.
Bàng Bác tu hành rất thuận lợi, hắn đã cảm ứng được Sinh Mệnh Chi Luân của bản thân, có thể dẫn dắt tinh khí lưu chuyển rồi. Việc hắn phải làm tiếp theo đó là mở ra Khổ Hải, chuẩn bị để sau này phóng ra cội nguồn của thần lực.
Diệp Phàm thì vẫn chưa thể cảm ứng được Sinh Mệnh Chi Luân, dưới rốn hoàn toàn yên tĩnh, không có một gợn sóng nào.
Thế nhưng mỗi ngày, sau khi tu hành, hắn đều có thể cảm thấy được thần thanh khí sảng, toàn thân thư thái tràn đầy tinh lực.
Từ mấy ngày nay lực lượng của hắn trở nên càng ngày càng lớn, tốc độ cũng tăng nhiều. Dường như tinh, khí, thần trong thân thể hắn có thể lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn.
Thời gian trôi qua nhanh, chỉ chớp mắt đã qua hai tháng. Lão nhân Ngô Thanh Phong không còn tiếp tục chỉ dạy bọn họ nữa mà đã sắp rời đi.
"Tiên lộ rất gian nan nguy hiểm, muốn có thành tựu thì phải có tâm trí kiên định, bền bỉ kiên trì mới được."
Lão nhân dứt lời bèn ung dung ra đi.
Diệp Phàm và Bàng Bác quay về bóng lưng của lão nhân Ngô Thanh Phong cúi sâu người vái chào. Đây là thật sự tôn kính chứ không phải chỉ là lễ nghi giả dối mà thôi.
Phía trước ngọn ải sơn, có ba, năm gian nhà tranh cùng với hai, ba mảnh rừng trúc, bầu không khí tự nhiên, an bình. Diệp Phàm cùng Bàng Bác cũng đã dần dẫn thích ứng với cuộc sống yên tĩnh, cơm rau đạm bạc này.
Vốn Diệp Phàm vẫn còn rất do dự việc ngày mai đi tới Linh Khư nhau tu hành, bởi hắn cũng không gia nhập vào Linh Khư động thiên, cho nên cũng không tiện đi học pháp cùng Bàng Bác.
Thế nhưng, lão Ngô Thanh Phong lại cho hắn một khối ngọc bài, Diệp Phàm mặc dù không phải đệ tử của Linh Khư cũng hoàn toàn có thể tu pháp ở đó.
Vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, ánh trăng trong sáng nhu hoà như gợn nước vương khắp thế gian, nhuộm đầy núi rừng xung quanh ải sơn, giống như phủ lên cho nó một tấm lụa mỏng mông lung.
Diệp Phàm và Bàng Bác yên lặng ngắm nhìn bầu trời, mải miết tìm kiếm hình bóng của một hành tinh ở trong lòng.
Thế nhưng dưới bầu trời đêm đầy sao lấp lánh kia, mọi thứ dường như xa lạ quá, đã không còn là mảnh bầu trời quen thuộc nữa rồi.
Sau khi đi tới bến bờ tinh không, những gì còn lại của quá khứ đã trở nên quá xa xôi, không còn có thể tìm kiếm được nữa.
"Bất tri thiên thượng cung khuyết,
Kim tịch thị hà niên...?"
"Nhân hữu bi hoan ly hợp,
nguyệt hữu âm tình viên khuyết...
Đãn nguyện nhân trường cửu,
thiên lý cộng thiền quyên."
Dịch thơ: (1)
"Cung khuyết trên chín từng,
Ðêm nay là đêm nào?"
"Ðời người vui, buồn, ly, hợp,
Trăng cũng đầy, vơi, mờ, tỏ,
....
Chỉ nguyện đời ta trường cửu,
Bay ngàn dặm cùng với thuyền quyên. "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!