Chương 30: A Miêu A Cẩu

Lý Trường Thanh tiến lên phía trước mấy bước, hắn mỉm cười châm chọc, nói:

"Đây là chuyện giữa Liễu Y Y và Vương Diễm, người ta đồng ý trao đổi thì trao đổi, Diệp Phàm, ngươi có vẻ quan tâm quá nhiều thứ rồi thì phải?"

"Chát "

Diệp Phàm không nói gì cả, trực tiếp giơ tay phải, tát một cái lên mặt hắn, âm thanh vang lên làm mọi người sợ ngẩn ra.

Lý Trường Thanh giống như một con rối, bị tát cho nghiêng người, bay đi xa tới hơn 2m, thế mới biết cái tát này dùng sức mạnh tới mức nào.

Hắn ngã xuống đất, nửa bên mặt ngay lập tức sưng lên, khóe miệng chảy máu, ngẩn ngơ như đang trong mộng, sau một lát mới vô cùng tức giận kêu lên:

"Ngươi..."

Nhưng Diệp Phàm cũng không thèm nhìn hắn, đây chính là sự miệt thị từ trong lòng, hoàn toàn coi hắn như không khí, coi như hắn như không tồn tại.

"Đưa đây!"

Diệp Phàm vẫn chỉ nói hai chữ, bình tĩnh nhìn chăm chú vào Lưu Vân Chí và Vương Diễm.

Lý Trường Thanh khó nhọc đứng lên, phẫn nộ đến cực điểm, rất nhanh xông tới, muốn túm lấy cổ áo Diệp Phàm.

Nhưng thật không may, hắn còn chưa chạm tới góc áo, đã bị Diệp Phàm lật tay, tát một cái nữa lên mặt, vẫn không thèm nhìn hắn, ngay cả liếc cũng không, giống như đánh một con ruồi bay ra ngoài.

Cũng giống như cái tát trước, dùng lực rất lớn, Lý Trường Thanh bị đánh bay ra ngoài, bắn vào một gốc cây đại thụ, rồi ngất đi..

"Đưa đây!"

Diệp Phàm vẫn chỉ có nói 2 chữ này, bình tĩnh nhìn Vương Diễm và Lưu Vân Chí.

Lúc này, Vương Diễm hoàn toàn bị kiềm chế, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào Diệp Phàm, nhìn sang một bên, cố cách xa hắn một khoảng, nói:

"Ta cũng không ép nàng, mà chỉ muốn cùng nàng thương lượng..."

Đáng tiếc là không có sức dám nói tiếp, sau đó liền thay đổi lời nói, sửa lời nói:

"Nếu Y Y đã đổi ý, thì ta trả lại nàng là được chứ gì?"

Nói xong nàng gỡ chuỗi Niệm Châu trên cổ tay xuống, đưa cho Diệp Phàm, bỗng nhiên Lưu Vân Chỉ mở miệng, nói:

"Diệp Phàm ngươi quá mức bá đạo đó, ngươi coi Lý Trường Thanh là cái gì?"

Cho đến lúc này Lý Trường Thanh mới hồi phục tinh thần, nằm tại chỗ mà hét lên, định đứng dậy xông tới. Bàng Bác ở bên cạnh bĩu môi xem thường nói: "Tự rước lấy nhục, không tin thì cứ xông lên thử xem?"

Nghe thấy câu nói này, Lý Trường Thanh nhất thời khiếp đảm, chỉ đứng đó mà la hét, nhưng không dám tiến thêm 1 bước nào.

"Tại sao ngươi lại làm thế với Lý Trường Thanh?" Lưu Vân Chí chất vấn Diệp Phàm.

"Ngươi dựa vào cái gì mà đánh ta?" Lý Trường Thanh phẫn nộ kêu.

"Ta có cần giải thích và lý luận với 1 con ruồi không? Trực tiếp đập chết nó là được."

Diệp Phàm nói với Lưu Vân Chí những lời này, vẫn xem thường không thèm liếc mắt tới Lý Trường Thanh.

"Ngươi... Ngươi đang nói cái gì?"

Lúc này, Lý Trường Thanh ha má sưng phồng, lúc xanh lúc trắng, thiếu chút nữa tức mà phun máu.

Hắn đã nhận ra, Diệp Phàm đang miệt thị Lưu Vân Chí, đối với hắn lại càng không thèm chú ý chút nào, cũng lười không thèm cũng hắn nói chuyện, thực sự là đả kích hắn quá lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!