Chương 29: Giận dữ

"Đồ mặt dài như ngựa, cong như sừng trâu, chưa thấy người nào mặt dày như ngươi."

Bàng Bác đẩy bàn tay của hắn ra, liếc mắt nhìn hắn, thu 3 trái cây thơm ngon lại.

"Sao ngươi có thể nói như vậy?"

Lý Trường Thanh bị mất mặt, không nhịn được giận tái mặt nói:

"Chúng ta là bạn học, mọi người cùng tới một thế giới lạ lẫm, nên giúp đỡ lẫn nhau mới đúng. Bây giờ tất cả mọi người rất đói bụng, tìm được đồ ăn thì nên chia sẻ với mọi người, lẽ nào ngươi muốn ăn mảnh?"

"Ta nhổ vào, ngươi thật không biết xấu hổ khi nói ra những lời này?"

Bàng Bác cười lạnh nói:

"Ai đã ở trong quan tài đồng ăn vụng chocolate, lúc đó ngươi tại sao không nghĩ tới 2 chữ "mọi người"? Bây giờ lại làm ra bộ hiên ngang lẫm liệt, làm ta buồn nôn, trông ngươi còn phản cảm hơn so với mấy con cá sấu. Cút sang một bên, mặc kệ ngươi!"

Lý Trường Thanh nhất thời bị nghẹn lại, sắc mặt trắng xanh, hắn căn bản không nghĩ rằng, chỉ mới có cãi cọ vài câu, đã làm cho hắn không cách nào phản bác.

Bàng Bác tuy rằng nói chuyện rất cùng hùng hổ, nhưng tịnh không có nghĩa là tâm tư hắn thiếu kín đáo, hắn đương nhiên biết dụng ý của Lý Trường Thanh, có đồ tốt mà không chia, thì mọi người còn lại sẽ cô lập Bàng Bác và Diệp Phàm, dù sao ở đây cũng có không ít người, không cần bọn họ phải nói ra, nhưng chắc chắn trong lòng cũng có cái nhìn của riêng mình.

"Xin lỗi các vị, trái cây rất ít, tổng cộng chỉ hái được 5 cái trái cây, thực sự rất thiếu thốn. Thân thể Y Y quá đơn bạc, cho nàng 2 trái, ta nghĩ tất cả mọi người không có ý kiến chứ?"

Bàng Bác cũng không nhìn mọi người, tự mình chia trái cây, nói:

"Trương Tử Lăng cho ngươi 1 trái."

Nói xong bèn ném tới, sau đó lại nói:

"Năm trái cây này là do ta và Diệp Phàm hái về, cho dù như thế nào cũng phải chia phần cho chính mình."

Bàng Bác đem quả trái cây thứ 4 trực tiếp nhét vào miệng của Diệp Phàm, còn về phần trái cây thứ 5 thơm ngon trong suốt thì hắn cắn luôn một miếng.

Năm quả trái cây cứ như vậy đã phân chia xong, Liễu Y Y có chút lo lắng, nói:

"Ta... ta có thể chỉ ăn một nửa, phần còn lại thì chia cho mọi người."

Nàng muốn đem trái cây đỏ rực trả lại, Diệp Phàm một tay đẩy trở lại, nói:

"Yên tâm đi, cây cối nơi này rất tươi tốt, khẳng định có thể tìm được rất nhiều quả dại."

Bàng Bác cũng trừng mắt, giục nàng ăn nhanh lên, không cho nàng nhún nhường. Hắn cũng biết là loại trái cây này rất không bình thường, sau khi ăn xong tinh lực rất dồi dào, mệt mỏi bị quét sạch, khẳng định là vẫn còn chỗ tốt khác không biết.

"Có được không..."

Liễu Y Y có chút không được tự nhiên, nhìn mọi người ở xung quanh.

"Y Y, ngươi quá thiện lương rồi, có như vậy cũng không làm được."

Bàng Bác thấp giọng nói:

"Trong người bọn họ đều có không ít chocolate, nhưng không ai lấy ra chia cho mọi người cùng ăn."

Thấy Diệp Phàm cũng hướng nàng gật đầu, Liễu Y Y mới không từ chối nữa.

"Ta nơi này còn có một ít chocolate, mọi người cùng ăn đi."

Vào lúc này Lưu Vân Chí đột nhiên tiến lên, lấy mấy túi Chocolate cho mọi người cùng ăn.

"Ta thèm vào!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!