Chương 24: Hai lựa chọn đối lập

"Hiện tại không phải là... vấn đề tin hay không tin, mà thật sự là ngươi bị.... hiềm nghi... rất lớn"

Cade ở bên người Lý Tiểu Mạn, lắp ba lắp bắp, mãi mới nói ra được một câu như vậy.

Bàng Bác nhất thời trừng mắt lên, nói:

"Ý của ngươi là gì hả tên quỷ lông vàng kia? Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng Diệp Phàm giết người."

"No, đây không phải ý nghĩ chủ quan của ta... mà là, ta đang nói... sự thực khách quan. Ta cũng không nói rằng hắn là... hung thủ, ta chỉ là đang kể sự thực, khả năng hắn là hung thủ... rất lớn."

Cade bày ra hình dáng rất nghiêm trang cùng cứng nhắc, chăm chú phân tích:

"Lưu Vân Chí nói... có lý, Diệp Phàm cùng người chết có xung đột, có động cơ.. mưu sát. Hơn nữa, cách nạn nhân... rất gần, có điều kiện... ra tay."

Tuy rằng hắn nói không có chút trật tự nào, nhưng tất cả mọi người đều rõ ràng hiểu được ý tứ của hắn, giống như rất nhiều người phương Tây cố chấp khác, chỉ đem sự thực ra để làm lí lẽ.

"Tên "quỷ ngoại quốc", ngươi thật là không biết đối nhân xử thế, sự tình rất rõ ràng, không cần phải lí luận như một định lí số học, thật cố chấp!"

"Quỷ ngoại quốc... là cái gì?"

Cade cảm thấy lẫn lộn, nói:

"Ta nghe thấy ngươi nói... mấy lần rồi, là... Ý gì?"

"Ngươi chính là quỷ ngoại quốc, cố chấp, không thèm nói với ngươi nữa."

Bàng Bác tức giận, không thèm để ý đến hắn nữa, sau đó quay đầu nhìn về phía Lý Tiểu Mạn, nói:

"Ngươi vì sao không nói gì, ngươi hẳn là hiểu rất rõ Diệp Phàm chứ?"

Lý Tiểu Mạn duyên dáng yêu kiều, dưới ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động, nàng như một đóa hoa sen tươi mát mỹ lệ, trong bóng đêm toả ra mùi thơm thoang thoảng, sắc mặt nàng rất bình tĩnh tự nhiên, nhẹ nhàng mở miệng nói:

"Trong lòng ta không tin Diệp Phàm là hung thủ, thế nhưng vào lúc này hắn đúng là đáng hiềm nghi..."

"Lý Tiểu Mạn!"

Bàng Bác vô cùng tức giận, nặng nề gằn từng chữ tên của nàng, cắt ngang lời nói của nàng, nói:

"Ngươi thật đúng là tuyệt tình, ta không thể ngờ rằng ngươi sẽ nói như vậy, ai không tin cũng được, chỉ có ngươi không được! Người khác không hiểu Diệp Phàm, chẳng lẽ ngươi cũng không hiểu? mặc dù các ngươi đã chia tay rồi, nhưng ngươi cũng không nên tuyệt tình như thế chứ, chẳng lẽ ngươi muốn xát muối vào trong tim Diệp Phàm sao?"

"Ta cũng không có ý gì khác, ta chỉ đang nói lên sự thực mà thôi."

Lý Tiểu Mạn rất bình tĩnh, dung nhan nàng vô cùng đẹp đẽ, trắng nõn như ngọc. Nàng hơi nhíu nhíu mày, nói:

"Ta căn bản không nhằm vào ai cả, ta chỉ muốn nói, hung thủ dám giết người, như vậy thì không gì không dám làm, trước mắt chúng ta đều đang ở trong tình thế rất nguy hiểm. Ta muốn khách quan một chút, chứ không phải để ý chí chủ quan nắm quyền, trên thực tế Diệp Phàm có hiềm nghi rất lớn, mà những người khác ở đây cũng đều đáng bị hiềm nghi."

Bàng Bác cười lạnh nói:

"Nói cho cùng Diệp Phàm hiềm nghi lớn nhất, ngươi không tin hắn, hà tất phải nói nhiều như vậy!"

Hắn quay ngoắt đầu đi, nói:

"Đúng là ta đã nhìn lầm ngươi rồi, ngày xưa ngươi một khi đã quyết định sự tình gì thì rất khó thay đổi, bằng hữu không ai có thể khuyên bảo ngươi, hiện tại ta mới hiểu ra, tính cách của ngươi không phải là quả đoán kiên quyết, mà là tuyệt tình."

Đúng lúc này một thanh âm vừa gấp gáp vừa có chút sợ sệt vang lên:

"Ta... Ta tin tưởng Diệp Phàm, ta tin tưởng hắn... không phải là hung thủ."

Người đó chính là người bạn học nữ có cuộc sống khó khăn trước kia. Thân thể nàng rất gầy yếu, vô cùng nhu nhược, nàng vừa cúi đầu đi ra, có vẻ hơi khẩn trương, bất an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!