Chương 1896: Cuối (Hết)

Bất Tử Thiên Hoàng cầm tiên đao trong tay, chi tới hướng Diệp Phàm cùng với đại quân khôn cùng ở phía sau.

Ở phía sau hắn là cao thủ vô cùng tận, cùng không thiếu nhân vật Hoàng Đạo, nếu như phóng tới đánh càn, người thành Đế thì không việc gì, nhưng Thiên Binh Thiên Tướng tất nhiên phải bị diệt toàn bộ.

- Bày trận!

Diệp Phàm quát to.

"Ầm" một tiếng, một tấm Trận đồ bay lên, Diệp Tiên, đứa nhỏ, tiểu Tàm, Thái Thượng Tiên thể cháu gái của lão nhân răng vàng, tiểu Thánh Viên, Diệp Y Thủy... mỗi người cầm một thanh sát kiếm, tiến vào trung tâm, lập tức che phủ cả thế giới này, ngăn chặn tất cả địch thủ.

- Bất Tử Thiên Hoàng! Hôm nay quyết một trận tử chiến!

Diệp Phàm cất bước đi tới phía trước.

Tiên hồng trần quyết đấu tiên hồng trần, đây là hai đại cường giả tuyệt đỉnh từ muôn đời đến nay, một người được xưng là Thiên Đế, một người được xưng là Thiên Hoàng, nhất định phải ngã xuống một người.

Tới giờ khắc này, không có gì để nói, chỉ có tử chiến. "Ầm" một tiếng, Diệp Phàm đánh tới một quyền, Bất Tử Thiên Hoàng chém xéo ra tả chưởng, hóa thành cánh phượng hoàng ngũ sắc, rung động kêu "leng kena", một kích của hai người va chạm kịch liệt, giống như khai thiên lập địa.

Nữ Đế ra tay, củng cố nơi này, tránh cho dư ba tấn công lại đây, ảnh hưởng tới vận hành đại trận.

- Sát!

Bên phía Diệp Phàm này, Thánh Hoàng tử, Đạo Nhất, Trương Bách Nhẫn, Diệp Đồng, Tiểu Tùng... mọi người toàn bộ ra tay, bọn họ cùng phụ với sáu đứa nhỏ giữ đại trận ở trước nhất, bẻ gãy nghiền nát, quét ngang tới trước.

Đối phương, cao thủ Hoàng Đạo cũng ra hết, cũng bày ra sát trận, giao phong kịch liệt.

Chỉ có nữ Đế một mình một chiến trường, tao nhã tài hoa, nhiều hơn một vị tiên hồng trần chính là uy hiếp lớn nhất, đả kích rất lớn đối với sĩ khí bên phía Bất Tử Thiên Hoàng.

"Keng!"

Tiên đao ngũ sắc bổ tới, Tiên Đỉnh của Diệp Phàm vọt lên, giữa hai bên va chạm phát ra đốm lửa sáng lạn, bảo đinh không việc gì, nhưng tiên đao xuất hiện cái lỗ hổng.

Bất Tử Thiên Hoàng cả kinh, cái đỉnh của đối phương quá mức phi phàm.

"Ầm" một tiếng, bọn họ tiến hành đối kháng Cực Đạo tuyệt đỉnh, sinh tử chiến aiừa tiên hồng trần, diệp Phàm hợp nhất Cửu Bí, vừa đi lên chính là một thần thuật cái thế như tận thế.

Thế nhưng, ra ngoài ý liệu, Bất Tử Thiên Hoàng cũng xuất ra cùng một chiêu này, hóa ra hắn cũng thu thập hoàn chinh Cửu Bí từ lâu.

"Ầm!"

Trời sụp đất nứt, khối đại lục tiên này cũng gần như sắp hủy diệt, nhưng Độc Nhân dậm chân một cái lại ổn định được.

- Bất Tử Tiên Hoàng Án!

Thiên Hoàng rít gào, buông ra tiên đao ngũ sắc, để cho nó tự mình đi nghênh chiến với Tiên Đính, còn hắn hóa thành một con phượng hoàng, đáp xuống, ở trước thân nó hình thành một tòa Thần ấn cực lớn, che phủ Diệp Phàm ở phía dưới.

- Thiên Đế Quyền!

Diệp Phàm rống to, tóc bay rối xông lên tận trời, hắn phóng ngược lên, cứng đối cứng, rung chuyển vòm trời, thiên Đế Quyền quyết đấu với Bất Tử Tiên Hoàng Ấn.

Dòng chảy thời gian vỡ nát, cổ kim chạy ngược hỗn loạn, lực lượng năm tháng giữa hai người đều bị làm tan biến, đã xảy ra sụp đổ.

- Sát!

Cứ như vậy, bọn họ đại chiến với nhau một chỗ, mỗi người đều có máu tươi bắn ra.

- Phụ thân, ta đến trợ giúp ngài!

Xa xa, một con phượng hoàng thét dài, pháp lực ngập trời, tuyệt luân cái thế, hắn cực kỳ cường đại không ngờ lại đạt gần tới tiên hồng trần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!