[1]
Cố Lam đã đi xem mắt ít nhất 500 lần.
Cô tính như vậy, từ khi cô 22 tuổi, mẹ cô đã bắt đầu sắp xếp cho cô đi xem mắt, mỗi tuần ước chừng 2 lần, mỗi tháng 8 lần, một năm 96 lần, 8 năm kiên trì bền bỉ, tuy rằng ở sau thời kỳ tăng trưởng, đi xem mắt nhưng không gặp mặt, nhưng tổng cộng, cô cũng có ít nhất có kinh nghiệm 500 lần đi xem mắt.
Kinh nghiệm phong phú như vậy, nhưng cô vẫn độc thân, từ lúc còn trong bụng mẹ đến ba mươi tuổi, đào hoa với đối với cô mà nói phảng phất giống như không tồn tại, cô có rất nhiều anh em, nhưng lại không có một đóa hoa đào, ngẫu nhiên nở ra vài nụ, mà không phải là hoa đào, mà là, bách hợp.
Cố Lam đã từng nghiêm túc tự hỏi về vấn đề của chính mình, là tính tình cô không tốt sao?
Không phải, cô hoạt bát rộng rãi, tích cực hướng về phía trước, và cực kỳ thân thiện.
Là cô lớn lên không tốt sao?
Không phải, cô cáo 1m72, khung xương tinh tế cân xứng, chính mình lại làm nhà thiết kế, còn thường xuyên được mời làm người mẫu, thỉnh thoảng còn nhận được giải thưởng về người mẫu, từ góc độ thẩm mỹ mà nói, cô tuyệt đối không kém.
Là điều kiện gia đình cô quá kém sao?
Cũng không phải. Tuy rằng trước kia gia đình cô không được, nhưng cô là con gái một, chính mình lại tích cực hướng về phía trước, trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng, nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình, tuyệt đối không tính là kém.
Cho nên vì sao cô vẫn độc thân?
Thời điểm đi xem mắt lần thứ thứ năm trăm bảy mươi tám cô gặp được Tần Tu Nhiên, cô nhìn vị giáo sư đẹp trai ở đối diện, thở dài ra tiếng.
"Đại khái là mệnh đi."
[2]
Chuyện độc thân này, có lẽ chính là vận mệnh.
Đối với Tần Tu Nhiên mà nói, cũng là như thế.
Cố Lam nhìn người đàn ông đối diện, anh mặc tây trang màu vàng nhạt, mắt kính gọng mạ vàng, hình dáng trên mặt sạch sẽ lưu loát, thần sắc thanh lãnh, đáy mắt ẩn chứa vài phần cao ngạo của người có chỉ số thông minh cao đang nhìn xuống người phàm trần.
Anh thực sự anh tuấn.
Đây là suy nghĩ đầu tiên khi Cố Lam nhìn thấy Tần Tu Nhiên. Cô quen biết không ít người đàn ông đẹp trai, nhưng mà đối phương đều là chồng của bạn cô, ví dụ như chồng của Dương Vi là Tống Triết, chồng của Hạ Pi Pi là Giang Hoài An, cùng với người, tuy rằng không phải là chồng của ai, nhưng vẫn chỉ có thể trở thành anh em của cô Võ Ấp.
Tần Tu Nhiên là người đàn ông đầu tiên ở ngoài vòng nhận thức của cô được cô thừa nhận. Diện mạo và phong cách của anh ta tương đối giống với Tống Triết, lịch sự văn nhã, nhưng mà điều hoàn toàn khác với Tống Triết chính là, khí chất lạnh lùng của anh ta, không thích nói chuyện, từ khi anh vừa ngồi xuống đối diện, cô liền cảm thấy tựa như núi băng.
Mà khí chất của Tống Triết là hoa lệ ưu nhã, tùy thời sẽ mang theo hơi thở áp bức, tuy rằng Tống Triết cũng ngạo mạn vô cùng, nhưng trên mặt luôn là mang theo tươi cười khiến người đối diện cảm thấy như được tắm mình trong gió xuân. Đặc biệt là sau khi phục hôn cùng Dương Vi, quả thực là thái dương nhân tạo, khiến thế giới trở nên ấm áp.
Tần Tu Nhiên là đối tượng do Dương Vi lo lắng cho Cố Lam nên mới giới thiệu cho cô, Dương Vi nói với Cố Lam, mỗi ngày mẹ Cố Lam đều gọi điện thoại cho cô và Hạ Pi Pi, các cô chịu không nổi, hy vọng Cố Lam có thể gả ra ngoài sớm một chút, cho nên Dương Vi tìm kiếm mạch quan hệ của chính mình, rốt cuộc cô đào ra Tần Tu Nhiên người đàn ông lớn tuổi hoàng kim độc thân.
Tần Tu Nhiên năm nay 31 tuổi, là giáo sư ở trường đại học đứng đầu Nam thành, nghe nói anh ta có một công trình nghiên cứu gien mang tính đột phá được đăng ký độc quyền, sau đó trở thành đại cổ đông của một công ty niêm yết, giá trị con người lên tới vài trăm triệu. Tóm lại, là một người đàn ông, có tiền, nhiều vàng, chỉ số thông minh cao.
Cố Lam không rõ loại người như Tần Tu Nhiên này vì sao vẫn còn xót lại, nhưng cô suy nghĩ một chút, cô ưu tú như vậy không phải cũng còn xót lại sao? Vì thế cô đáp ứng sự sắp xếp của Dương Vi, và có buổi gặp mặt đầu tiên cùng Tần Tu Nhiên vào cuối tuần.
Cố Lam đi xem mắt đã như cá gặp nước, sau khi cô ngồi xuống, liền bắt đầu tích cực tìm kiếm đề tài, mà Tần Tu Nhiên vẫn luôn ngồi ở phía đối diện, chỉ phát ra mấy âm tiết đơn âm, ví dụ như "Ừ" "ồ" "Được".
Cũng may Cố Lam da mặt đủ dày, dựa vào sự đáp lại gần như có lệ của đối phương, cũng có thể hoàn thành cuộc đối thoại.
Cô suy nghĩ, hai người cùng nhau ăn cơm, có lẽ đối phương chỉ không am hiểu cách nói chuyện thôi? Cô không thể khiến bầu không khí trở nên xấu hổ đúng hay không? Dù sao cô cũng nên chiếu cố đối phương một chút.
Vì thế cô chiếu cố tới cuối cùng, rất nhanh đến thời điểm hai người trả tiền, Tần Tu Nhiên đột nhiên nói ra một câu đầu tiên ngoài những âm tiết đơn âm ngày hôm nay: "Vì sao cô vẫn còn xót lại?"
Cố Lam ngẩn người, sau đó cô nghiêm túc suy tư: "Đại khái là mệnh."
"Điều này không khoa học."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!