Đối với chuyện phát sinh trên mạng, hai người hồn nhiên không biết.
Dương Vi bê chân gà trở về, ngồi dưới đất, lại mở bình rượu xái ra, thở dài nói: "Tớ nói cho cậu, kỳ thật trong chuyện ly hôn này, tớ rất áy náy. Cậu cũng biết tình huống của tớ, năm đó nhà tớ xảy ra chuyện, là mẹ anh ta nhặt tớ trở về, còn coi tớ như con gái ruột mà nuôi lớn. Cậu nói xem , dì nuôi tớ lớn như vậy để làm gì? Còn không phải hy vọng về sau có người có thể giúp anh ta sao?
Là tớ làm dì thất vọng, tớ cũng ngượng ngùng mang chút gì từ nhà anh ta đi, cho nên những thứ nhà họ cho tớ, tớ đều để lại cho anh ta, tớ và bọn họ cũng thanh toán xong. Tớ muốn lấy tài sản không phải việc khó, thậm chí nếu tớ trực tiếp vặn ngã anh ta cũng không phải việc khó, nhưng sao tớ có thể làm được? Không phải bởi vì tớ lợi hại, mà bởi vì trên dưới cả nhà họ —— từ dì đến anh ta, không một ai đề phòng tớ. Sử dụng sự tín nhiệm của người ta mà đâm họ một đao, chuyện này tớ không làm được."
"Cũng đúng."
Cố Lam gật đầu, nhưng cô vẫn cảm thấy không đúng: "Nhưng tớ vẫn cảm thấy, đại thiếu gia này luôn luôn hào phóng, ngay cả khi cậu không cần, anh ta cũng không có khả năng thật sự không cho cậu một phân tiền ."
"Theo hiểu biết của tớ về anh ta," Dương Vi chống đầu, nghiêm túc phân tích, " Có tới 90% anh ta đang đợi tớ khóc lóc trở về cầu xin anh ta. Cậu nghĩ xem, tớ là cộng sự tốt được mẹ anh ta đào tạo nhiều năm như vậy, mất đi tớ, anh ta thật sự không thể tìm thấy ai hợp tác tốt hơn."
Miệng lưỡi tự tin như vậy làm Cố Lam thiếu chút nữa nghẹn móng gà, nhưng cô cũng không thể phủ nhận . Dương Vi nói những lời này là có cơ sở. Từ cao trung đến bây giờ, Dương Vi luôn là người tàn nhẫn với chính bản thân mình, cái gì cũng phải làm tốt nhất, mọi việc đều phải đứng đầu, loại người này từ trong xương đã có một loại kiêu ngạo, mà loại kiêu ngạo này có lẽ tồn tại cùng tự ti, thậm chí nó còn ra đời từ chính sự tự ti đó.
"Vậy hiện tại cậu không một xu dính túi ?" Cố Lam nghĩ , hỏi một vấn đề tương đối thực tế, lại nói tiếp, "Nếu không cậu tới chỗ tớ làm việc đi."
"Thôi bỏ đi," Dương Vi lắc đầu, "Trước khi kết hôn tớ cũng tự kiếm được chút tiền, tài sản trước hôn nhân tớ đều mang theo, tiết kiệm một chút, sinh hoạt mấy năm về cơ bản không thành vấn đề. Hiện tại tớ muốn nghỉ ngơi một chút, sống chậm lại một chút."
"Cậu mang theo bao nhiêu tiền tới?" Cố Lam chú ý tới tiền tài tục tằng. Dương Vi nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó nói: "Tớ không thể nói cho cậu."
"Vì sao?"
"Tớ sợ cậu vay tiền."
"……"
"Nhãn hiệu của cậu mới bắt đầu hoạt động, đúng là thời điểm thiếu tiền. Tớ sợ ngày nào đó cậu lỗ hoặc không đủ tiền liền tới tìm tớ vay tiền, tớ đã không còn là người có thể cho cậu vay tiền."
"Tiểu Vi," Cố Lam thở dài, lời nói rất thấm thía mà nói, "Ở trong lòng cậu, tớ là người như vậy sao?"
"Đúng thế." Dương Vi nói rất dứt khoát, "Cậu là người mà thời điểm thiếu tiền da mặt sẽ dày hơn, không chút do dự , không có chút lòng tự trọng nào mà khóc lóc vay tiền người ta."
Cố Lam: "……"
Đúng là bạn bè không dễ làm.
Ở thời điểm hai người trầm mặc, người trong phòng stream càng ngày càng nhiều.
"Không được tôi cười muốn điên rồi, thấy Lam ca dỗi như vậy trong lòng tôi quá vui vẻ ha ha ha ha……"
"Người phụ nữ có thể cho Lam ca vay tiền, nhất định là hào môn!!"
"Trình độ tránh né của Tiểu tỷ tỷ tốt nhất năm nay, tôi chịu phục."
"Tôi đoán Lam ca sẽ phản kích."
……
Cố Lam không còn lời gì để nói, một lát sau, cô quyết định chuyển sang một đề tài khác: "Về sau cậu tính làm gì bây giờ? Đi tìm việc hay mở công ty?"
"Đều không nghĩ tới." Dương Vi lắc lắc đầu, "Tớ muốn làm những việc trước kia chưa từng làm qua, tất cả mấy việc này đều không muốn làm."
Cố Lam gật đầu, sau tiếng thở dài ban đầu Dương Vi cũng bắt đầu khôi phục chút bình tĩnh. Hai người uống rượu, ăn chân gà, câu được câu không mà nói chuyện phiếm.
Dương Vi từ sau mười bốn tuổi liền không ăn mấy thứ này, loại thức ăn khẩu vị nặng này vừa vào trong miệng, kỳ thật có chút không quen. Nhưng ăn và ăn, cô cũng cảm thụ ra vài phần hương vị.
Hai người trò chuyện, liền nói tới trước kia, Cố Lam có chút cảm khái nói: "Kỳ thật thời điểm hai người kết hôn tớ còn rất cao hứng, cảm thấy cuối cùng hai người cũng tu thành chính quả. Cậu đã chờ được người cậu yêu, anh ta cũng hiểu rõ mình. Nói thật," Cố Lam ngẩng đầu nhìn cô một cái, "Thời điểm học cao trung, tớ vẫn luôn cho rằng anh ta rất thích cậu, chỉ là tính tình người này cao ngạo, thích nhưng không nói ra thôi."
"Không có khả năng." Dương Vi lắc đầu, "Anh ta vẫn luôn chán ghét tớ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!