Lời này khiến Dương Vi sửng sốt, cô nhìn Tống Triết trước mặt trong mắt mang theo ủy khuất, sau một lúc lâu, cô nhịn không được nhẹ nhàng cười.
Nụ cười của cô khiến Tống Triết có chút ngốc, những tức giận đó đột nhiên đi xuống, anh xoay đầu, có chút lúng túng nói: "Em cười cái gì?"
"Tôi suy nghĩ, thời điểm dì còn sống, thường xuyên nói với tôi, người duy nhất dì không bỏ xuống được chính là anh. Dì sợ anh không học được cách ở chung với người khác, về sau sẽ không có người nào ở bên cạnh anh một cách lâu dài."
"Không phải còn có em sao?"
Tống Triết mở miệng, nhưng nói xong, anh lại có vài phần hối hận, sợ ngay lúc này Dương Vi lại nói lời phủ định , những lời đó anh không muốn nghe nữa.
Cũng may Dương Vi không làm như vậy, cô chỉ giải thích nói: "Khi đó dì rời đi nhanh, chỉ không yên lòng về anh. Kỳ thật dì và tôi đều cho rằng, cả đời này anh sẽ không thay đổi được, nhưng hiện tại nhìn thấy anh biết cách làm thế nào để đối xử tốt với một người , tôi thật vui mừng."
Tống Triết trầm mặc xuống, anh không nghĩ lại nói chuyện về đề tài này, Dương Vi cũng cảm nhận được ý tứ của anh, lần đầu tiên cô có hứng thú thảo luận với anh về tương lai: "A Triết, anh có nghĩ sau này mình sẽ làm gì sao?"
"Không nghĩ tới." anh trả lời 1 cách cứng ngắc.
Nhưng mà anh nói dối, kỳ thật anh nghĩ tới. Chỉ là tất cả mọi thứ trong tương lai đều có Dương Vi, suy nghĩ lúc này của anh, đại khái là không thích hợp để nói.
Dương Vi nuốt nước miếng, để giọng nói khôi phục lại chút ít, cô mới nói tiếp: "Tôi nghĩ tới, tôi nghĩ mình sẽ thắng chương trình chơi nói chữ , sau đó tôi sẽ tiếp tục nỗ lực, tôi muốn tạo ra một phòng làm việc chuyên làm nội dung video, bồi dưỡng ra một đám người giống tôi, tương lai có một ngày, tôi muốn đến Kim Phương Quán biểu diễn."
Kim Phương Quán là nơi biểu diễn lớn nhất ở Nam thành , nơi tiếp nhận các ca sĩ Trung Quốc hàng đầu Châu Á, từ nhiều năm trước tới nay, nó vẫn luôn tồn tại thánh địa trong giới âm nhạc Trung Quốc, mỗi một ca sĩ hạng nhất đều cần phải có một buổi biểu diễn tại Kim Phương Quán, nếu không theo một ý nghĩa nào đó chính là thượng bất nhập lưu (*). Vì thế Kim Phương Quán không chỉ là nơi để biểu diễn, theo ý nghĩa nào đó thì nó còn là nơi đánh dấu thân phận.
(*)thượng bất nhập lưu: không đẳng cấp, không hợp thời
Mà những người được biểu diễn ở Kim Phương Quán, có thể đếm được trên đầu ngón tay, và họ đều là những nghệ sĩ biểu diễn hàng đầu Châu Á.
Tống Triết biết ý cô, lần này anh không phủ định, chỉ yên lặng lắng nghe.
Dương Vi nói cho anh về kế hoạch của chính mình, kế hoạch này rất tốt, rất nhiệt huyết, khuyết điểm duy nhất chính là, không có anh.
Tống Triết không xác định có phải cô đang ám chỉ anh hay không, anh cũng chỉ có thể làm bộ cái gì cũng không hiểu, lẳng lặng nghe cô miêu tả về tương lai mà cô lên kế hoạch.
Giọng nói của cô đau, nói rất chậm, anh cũng yên lặng lắng nghe, tươi cười trên mặt cô là sự thật, nghe xong, chính anh cũng vui vẻ lên. Hai người ra khỏi thang máy, cô nói với anh hẹn gặp lại, sau đó từng người đường ai nấy đi, Tống Triết đi vài bước, rốt cuộc vẫn nhịn không được, anh đột nhiên quay đầu lại, gọi Dương Vi.
Dương Vi dừng bước chân, thấy người đứng ở hành lang, Tống Triết hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Anh cảm thấy suy nghĩ của em rất tốt, anh rất ủng hộ, về sau khi em đi Kim Phương Quán diễn xuất, anh sẽ mua vé gần em nhất. Kỳ thật anh rất thích xem em biểu diễn, anh cảm thấy em biểu diễn rất khá."
"Anh không biết có phải em đang ám chỉ anh cái gì hay không, nhưng mà cho dù là làm bạn bè, anh cũng sẽ vẫn luôn ở bên cạnh em."
Anh nói lời này quá chân thành, cũng quá động lòng người, nó giống như một viên đá, ném vào trong hồ bùm một tiếng, bắn bọt nước, nổi lên những gợn sóng.
Vì thế cô nhịn không được nói cho anh.
"Tôi không ám chỉ anh cái gì," cô nói, "Tôi chỉ đơn thuần cùng anh chia sẻ về tương lai của tôi. Cảm ơn anh đã ủng hộ," cô cười khẽ, "Tôi cũng biết, tôi rất tốt. Tôi sẽ cố gắng."
Nghe được những lời này, ngay lập tức Tống Triết cao hứng lên, anh có chút ngu đần cười rộ lên, gật đầu nói: "Ừ, em cố lên."
Dương Vi xua tay tạm biệt anh, mở cửa đi vào. Tới phòng tắm rồi, cô dùng tay té nước lên mặt, cô lẳng lặng nhìn người trong gương, cảm giác mình có chút không thanh tỉnh.
Hai ngày sau hàng ngày cô đến công ty huấn luyện, mỗi ngày Tống Triết đều sẽ đến phòng huấn luyện chờ cô, cô không nói lời nào, cũng không cự tuyệt.
Tống Triết cảm giác được thái độ của cô đã mềm hoá, điều này khiến cho anh mặt mày hớn hở, thần thái sáng láng. Cao Lâm phát hiện rõ ràng cảm xúc của Tống Triết có sự biến hóa, bản thân cũng nhịn không được vui vẻ cùng.
Mắt thấy tới gần thời gian diễn ra trận chung kết, Tống Triết làm cho người nhìn chằm chằm tình huống, quả nhiên, trước ngày thi đấu một tuần, Lãnh Mân và Hướng Duy mang sắc mặt khó coi tới văn phòng Tống Triết. Tống Triết thấy hai người, liền biết Dương Vi bên kia xảy ra vấn đề, anh buông công việc khác trong tay xuống, bình tĩnh nói: "Hai người nói đi."
"Chương trình này là Star Media làm, Dương Cesar là người mới mà bọn họ muốn thúc đẩy." Lãnh Mân bình tĩnh mở miệng, nhưng rõ ràng cô đang khắc chế tức giận, "Lúc trước vẫn luôn không có tin tức, bọn họ dấu rất sâu, ngày hôm qua bọn họ đẩy bài hát mới của Dương Cesar lên, tôi mới phát hiện ra."
Tống Triết gật đầu, loại thi đấu này có chút nội tình cũng là chuyện bình thường. Dương Cesar có ngoại hình và tư duy đều rất tốt, tuy rằng có chút bừa bãi, nhưng anh ta lại là người nội bộ, anh giương mắt nhìn về phía Lãnh Mân: "Cho nên hai người có phương án ứng đối chưa?"
Lãnh Mân mím môi, Hướng Duy nhìn Lãnh Mân không nói lời nào, không khỏi nóng nảy, anh ta xông lên phía trước, sốt ruột nói: "Ngài trở thành nhà tài trợ nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!