Chương 12: (Vô Đề)

"A Triết," trong giọng nói Giang Hoài An mang theo tiếc hận, "Cậu lớn như vậy rồi, thích hay không thích, còn không rõ sao?"

"Tôi lớn như vậy rồi," Tống Triết giương mắt nhìn Giang Hoài An, trong ánh mắt xinh đẹp mang theo vài phần trào phúng, "Còn nói cái gì thích hay không thích ? Cậu cho rằng ai cũng giống cậu và Hạ Pi Pi sao?"

Giang Hoài An bị Tống Triết làm cho nghẹn lời, nhất thời không nói được gì nữa. Tống Triết quay đầu đi, nâng chén rượu lên uống rượu, thần sắc bình tĩnh nói: "Lúc tuổi còn nhỏ đã từng rung động, nhưng người như tôi, kỳ thật cũng có chút vô tâm vô phế, khi đó cô ấy thích tôi, tôi nhìn ra được. Thời gian ở gần nhau lâu rồi, ít nhiều liền có chút cảm tình, cảm thấy nếu cô ấy thích tôi như vậy, thì tôi cũng thích cô ấy 1 ít không phải là không được."

Giang Hoài An gật đầu, nâng chén chạm cùng Tống Triết, Tống Triết uống một hơi cạn sạch, đợi người rót rượu rót thêm một chén nữa, anh mới nói tiếp: "Nhưng sau này, tôi muốn cô ấy cùng tôi xuất ngoại, thì cô ấy lại muốn ở lại bên mẹ tôi, lúc ấy tôi liền rõ ràng, nói cô ấy thích tôi, nhưng thực ra cảm kích lớn hơn thích, cảm tình của cô ấy đối với mẹ tôi, con mẹ nó sâu sắc hơn tôi rất nhiều."

"Tôi cảm thấy nếu cô ấy thích tôi, phải toàn tâm toàn ý, toàn tâm toàn ý thích tôi, loại này bao hàm quá nhiều tình cảm," Tống Triết cười nhạo ra tiếng, "Thích thì tính là gì chứ?"

Giang Hoài An trầm mặc không nói chuyện, Tống Triết chủ động tới chạm cốc cùng anh, lại nhấp một ngụm rượu sau, nói tiếp: "Bất quá cũng không thể trách cô ấy, là tôi ấu trĩ. Sau lại ra nước ngoài, người cũng trưởng thành, tôi liền từ từ hiểu rõ, thích là một loại cảm giác hư vô mờ mịt, quá khó khăn. Cả hai tuổi cũng không còn nhỏ, còn chơi mấy trò ngây thơ làm gì.

Hai người chung sống," Sắc mặt Tống Triết tỏ vẻ không sao cả, "Thích hợp là có thể chung sống, cô ấy vì mẹ tôi và tiền mà gả cho tôi, mà tôi cũng cảm thấy, các phương diện điều kiện của cô ấy đều không tồi, hai người giống như cộng sự cùng hợp tác, nếu so với cộng sự thì nhiều hơn…… Ngô," Tống Triết nghĩ nghĩ, nói tiếp, "Đại khái là nhiều hơn một tầng quan hệ trên giường?"

Nói xong , Tống Triết cười rộ lên: "Cộng sự + sinh con, đây là toàn bộ trách nhiệm của người vợ, còn không phải là không hơn sao? Không phải mỗi người đều có vận khí tốt như cậu và Hạ Pi Pi," Tống Triết nghiêm túc nói, "Đại đa số mọi người, đều là chắp vá mà trải qua thôi."

Mấy lời nói này làm Giang Hoài An có chút không nói nên lời, rất lâu sau, anh rũ đôi mắt, lạnh nhạt nói: "Nếu không thích, vẫn nên buông tha cho đối phương đi, đối với ai cũng tốt."

Lời này làm Tống Triết trực tiếp cười nhạo thành tiếng , nếu đổi thành những người khác nói lời này, anh đã sớm nổi điên lên. Nhưng đây là Giang Hoài An, cho nên anh lựa chọn cười cho qua.

Còn những con đường khác, anh cũng không nói nhiều.

Buông tha Dương Vi?

Không có khả năng. Vợ của anh, cho dù anh không thích cô, nhưng cũng không thể để người khác nhúng chàm?

Lúc anh hơn mười tuổi đã biết, Dương Vi sẽ là vợ anh. Khi đó có lẽ là do phỏng đoán được ý tứ của mẹ, cũng có thể là bởi vì nội tâm nhỏ bé kia, đã có 1 chút yêu thích.

Khi hai mươi tuổi anh còn nghĩ, Dương Vi nên là vợ anh. Cô là người thích hợp nhất, người duy nhất anh có thể chấp nhận, cô sinh ra là vì vị trí Tống phu nhân kia, không có ai thích hợp với vị trí đấy hơn cô.

Anh dùng suốt mười ba năm để chấp nhận Dương Vi là vợ anh, mười ba năm nay anh không cảm thấy sẽ có người thứ hai có thể làm vợ anh, lúc này lại nói với anh, Dương Vi không phải Tống phu nhân?

Ai cũng không thể nói những lời này, Giang Hoài An cũng không thể.

Dương Vi là vợ của Tống Triết anh, cả đời này vẫn thế.

Tuy nhiên không biết vì sao, đêm đó, anh uống nhiều một cách khó hiểu.

Đại khái là bởi vì Giang Hoài An nói chuyện với anh về thời trung học, anh vừa nói vừa uống, khó tránh khỏi việc mất kiểm soát .

Trong nhà Giang Hoài An có gác cổng, nên về trước , Võ Ấp đỡ anh trở về, trực tiếp ném anh lên sô pha, chào một tiếng liền rời đi.

Một mình Tống Triết nằm trên sô pha, một lúc sau, dì Lâm mới mặc quần áo xuống dưới, vội vàng nói: "Tiên sinh, sao ngài lại say thành như vậy?"

Tống Triết híp mắt, lên tiếng. Dì Lâm có chút nôn nóng nói: "Tiên sinh, ngài muốn về phòng ngủ trước, hay muốn uống canh giải rượu?"

Tống Triết không nói chuyện, anh cảm thấy đêm nay dì Lâm quá ồn ào.

Trước kia cũng không phải chưa từng say rượu.

Nhưng lúc đó cảm thấy thập phần thư thái, có người đỡ vào phòng, có người lau mặt lau tay cởi áo tháo thắt lưng, có người đút canh giải rượu cho anh, tại sao tối hôm nay cái gì cũng không có?

Anh nhịn nửa ngày, rốt cuộc nhịn không được, nhíu mày nói: "Dì đi ngủ trước đi, tôi tự đi lên."

Nói xong, anh đứng dậy, một mặt mắng Võ Ấp trọng sắc khinh bạn chạy quá nhanh, một mặt đỡ tay vịn đi lên tầng.

Bước vào phòng, anh cảm giác cổ họng cuồn cuộn, nhịn không được xông thẳng vào WC , quang quác nôn ra một đống. Đến khi nôn xong, cả người anh đều mệt mỏi. Anh cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, anh đột nhiên rất muốn Dương Vi, rất muốn cô ở đây, giống như trước kia đỡ anh, rót nước cho anh, dùng khăn ấm lau mặt cho anh, nhẹ nhàng oán trách anh: "Lần sau đừng uống nhiều như vậy."

Cứ như vậy trong nháy mắt, anh gần như thật sự cho rằng cô sẽ tới, anh giống như nghe được tiếng cô, nhưng chỉ trong một cái hoảng hốt, cái gì cũng không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!