Ta nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Vi thần dù là cửu phẩm, cũng thuộc quan chức kinh thành, vốn có quyền tố cáo."
"Quan cửu phẩm muốn đệ tấu chương, cần phải qua thượng cấp, rồi qua phủ nha, rồi qua Lục bộ, vào nội các." Tiêu Phượng Nghi đầy hứng thú, "Mà bản cung, chính là người đứng đầu nội các, tấu chương của phò mã cuối cùng cũng phải đưa lên tay bản cung."
"Vi thần biết." Ta thu ánh mắt lại, nghiêm túc viết tiếp.
"Biết mà vẫn viết?" Tiêu Phượng Nghi hớn hở hỏi.
"Phải viết." Ta vừa viết vừa nói, "Công chúa nếu bác bỏ, vi thần sẽ tiếp tục viết, công chúa nếu lại bác bỏ, vi thần sẽ đợi, đợi đến khi bệ hạ đại hôn đăng cơ, sẽ tố cáo một lần nữa."
"Vì muốn trị tội bản cung, thật sự là phò mã đã khổ cực rồi." Giọng Tiêu Phượng Nghi lộ ra vẻ phấn khích lạ thường.
"Không chỉ trị tội người." Ta lấy từ dưới tấu chương ra một bản khác, "Đây là tấu chương nhận tội của vi thần, phu thê chúng ta cùng gánh vác."
Thành thân là việc của hai người, Tiêu Phượng Nghi có tội gì, ta có tội đó.
Thấy ta quyết đoán như vậy, Tiêu Phượng Nghi cười sảng khoái.
"Không hổ là ngươi, Cố Ngọc Hành, bản cung không nhìn lầm ngươi, ngươi thật là, thật là—"
Thật là gì, nàng không nói tiếp.
Đôi mắt phượng của nàng sâu thẳm, đen láy như dã thú nhìn thấy con mồi, ánh mắt muốn nuốt chửng.
Viết xong hai bản tấu chương, bên ngoài vang lên ba tiếng gõ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đã canh ba rồi.
"Phò mã." Dải tua rua trên quạt của Tiêu Phượng Nghi nhẹ nhàng lướt qua da cổ ta, giọng nói đầy mê hoặc, "Có muốn động phòng không?"
Ta nắm chặt bút, sắc mặt cứng đờ.
7
Đêm động phòng hoa chúc, ta bị Tiêu Phượng Nghi từng bước ép lui, đến tận mép giường.
Không thể chịu đựng được nữa, ta hét lên: "Người nhìn xem vi thần có khả năng đó không!"
Tiêu Phượng Nghi cười không ngừng, cúi người sát lại gần ta: "Khả năng đó, phò mã không có cũng không sao, bản cung có là được rồi."
Ta sững sờ.
Tiêu Phượng Nghi nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng.
Da nàng mềm mịn như ngọc, dung mạo tuyệt trần.
Ta ngây người không biết phải làm gì, ngón tay ta chạm vào chân mày của nàng, chạm vào sống mũi, chạm vào đôi môi, rồi chạm đến—
Yết hầu!
Cả người ta như bị sét đánh.
"Người là nam nhân!" Giọng ta sợ hãi đến mức vỡ òa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!