Lại nói ở phim trường, Phương Lý Tưởng bốn đời đơn truyền bởi vì vụ việc ' yêu đương vụng trộm ' mà chịu kinh hách không nhỏ, kết quả là, cô thừa dịp nghỉ ngơi, ngồi xổm trong một góc chơi game cho đỡ sợ.
Kết quả thì sao?
Đỡ sợ cái rắm, cô sắp tức chết rồi.
"Trốn ra đằng sau đi."
"Mau tránh ra!"
"Mẹ nó, anh ném lựu đạn chuẩn chút được không, thiếu chút nữa nổ chết tôi rồi."
"Sao ngày nào cũng để tôi gặp được toàn newbie thế này."
Đúng vậy, cô thân là vương giả ăn gà, lại gặp phải đồng đội đồng thau, kéo cỡ nào cũng không lên trình nổi, này còn chưa tính, đồ newbie đó còn thích ném lựu đạn, chuyên ném lên người cô.
Vài lần đều thiếu chút nữa nổ cho cô đi đời nhà ma.
"Tổ tông ơi, anh trốn đi có được không, anh đi theo tôi, sau lưng tôi cũng lạnh vù vù luôn rồi.
" Chỉ sợ không cẩn thận một cái là bị đồng đội heo tiễn về chầu trời luôn.
Đang kinh hoàng táng đảm đây --
"Phương Lý Tưởng."
Phương Lý Tưởng đeo tai nghe nên nghe không rõ lắm, hơn nửa ngày mới quay đầu, sau đó lộ ra vẻ mặt ngờ nghệch: "Ông, ông chủ."
Ông chủ lớn của cô
-- Tiết Bảo Di!
Quá kinh hãi, cô run cầm cập, ngồi không vững làm mông tiếp đất, tay run lên, cầm M249 không nhắm chuẩn, bị kẻ địch một phát súng nổ đầu, trên giao diện trò chơi nhân vật tên ' lão nạp pháp hiệu là tổ tông mi ' nằm đo đất.
Game over!
Tiết Bảo Di xem xét liếc mắt qua màn hình di động của cô một cái, không tức giận, cười: "Công ty bồi dưỡng cô, cũng không phải là để cô đi chơi game."
Phương Lý Tưởng cảm thấy nụ cười này hơi sởn tóc gáy.
Cô nhanh chóng kéo tai nghe xuống, tay chân lanh lợi mà bò dậy, lấy ra mười hai vạn phần trung thành: "Tôi xóa trò chơi ngay.
" Nói giỡn, ông chủ lớn không dỗ dành cho tốt, con đường này cô cũng không cần lăn lộn nữa.
Ông chủ lớn như có như không mà từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ.
Phương Lý Tưởng run bần bật, nghĩ thầm, ông chủ không phải muốn giết người diệt khẩu chứ, má ơi, cô là bốn đời đơn truyền đó! Giờ dập đầu còn kịp không?
Bộ dạng bị dọa sợ vỡ mật này!
Tiết Bảo Di nhìn cô nhát như chuột nên không dọa cô nữa, trưng dáng vẻ lão tổng ngày thường của anh ra: "Tập trung đóng phim, bớt chơi game đi."
Người nào đó cúi đầu khom lưng hãi hùng chít chít: "Vâng ~"
Ông chủ Tiết dùng khóe mắt cao quý của mình quét qua một cái, mới hoạt động đôi chân quý giá của anh.
Phương Lý Tưởng biến thân thành tiểu đệ, khom lưng chín mươi độ: "Cung tiễn ông chủ."
Lúc này mới cung tiễn ba bước --
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!