Chương 16: (Vô Đề)

??

Sao cơ?

Khỏa thân mà bước ra á?

Tên đàn ông chó chết đang nói nhảm gì vậy?

Tất nhiên Khương Ngọc Doanh không thể trần truồng bước ra nhưng quả thật trước mắt không có cách nào khác để lấy quần áo, chỉ có thể bất chấp mặt mũi mà nũng nịu với anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô mở cửa rộng ra một chút, thò đầu ra ngoài, cong mày thì thầm lấy lòng: "Giám đốc Lâm."

"Lâm Thần Khuynh."

"Thần Khuynh."

"Khuynh Khuynh."

"Khuynh."

Một câu lại một câu thêm buồn nôn, da gà muốn rơi xuống hết sàn nhà, cô run vai, thiếu chút vì ghê tởm mà muốn nôn ra toàn bộ.

Người đàn ông ngồi trên sofa yên lặng, tựa như chẳng nghe thấy chuyện gì, vắt chân sang một bên nhàn nhã uống trà. Nhìn dáng vẻ gợi đòn đó, hận không thể kéo anh ra rồi đánh một trận.

Tên đàn ông chó chết, tôi lệnh cho anh biết điều một chút.

Một lúc sau, người nào đó vẫn không hề nhúc nhích.

Khương Ngọc Doanh cắn môi, cao thủ dụ dỗ online, nũng nịu nói: "Chồng ơi~"

"Chồng yêu dấu ơi ~"

"Chồng yêu yêu yêu dấu ơi ~"

"Chồng yêu yêu yêu yêu dấu ơi ~"

"Anh có thể vì bảo bối Doanh Doanh mỹ lệ, thiện lương, đáng yêu, mà hào phóng lấy quần áo không?"

Chồng yêu yêu yêu yêu dấu điếc tai, trong mắt chỉ nhìn đến chén trà trong tay, cũng không trả lời lấy một câu, cúi đầu nhấp một ngụm trà.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khương Ngọc Doanh: …Uống đến chết đi.

Cô trợn mắt, ánh mắt như muốn nói "Tên đàn ông chó chết, để tôi xem anh có thể đấu với tôi bao lâu, đêm nay tôi liều chết với anh" vẫn luôn ở phía sau lưng anh.

"Chồng ơi ~"

"Chồng ơi ~"

"Chồng ơi ~"

"Chồng ơi ~"

Bán sỉ tặng không không cần tiền, cô gọi càng lúc càng trôi chảy, ngón chân trắng nõn gãi cào nhẹ lên cửa: "Chồng ơi~, em lạnh."

Không biết do cô nói nhiều đến phiền hay vì lí do nào khác, lần này Lâm Thần Khuynh đã có phản ứng, anh buông chén trà trong tay, chậm rãi đứng lên, ngay khi Lâm Ngọc Doanh cho rằng anh muốn xoay người nói chuyện với cô, anh lại đút tay vào túi đi bước về phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!