Cam Lộ lên lầu về phòng mình. Nguyên tầng một chỉ có
một phòng rộng rãi của vợ chồng cô, bao gồm cả phòng làm việc và phòng ngủ,
được bài trí rất nhã nhặn và thoải mái. Sau khi cô dọn về đây, sự thay đổi duy
nhất chỉ là phòng làm việc có thêm một chiếc bàn, giống như chiếc bàn Thượng Tu
Văn quay mặt ra cửa sổ. Bàn làm việc của cô ngoài chiếc laptop ra không còn thứ
gì khác, nhưng bàn của Thượng Tu Văn thì giống như một văn phòng nhỏ, máy tính,
máy fax, máy in đủ cả, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, chỉ có máy fax
là không thường dùng đến, Thượng Tu Văn thi thoảng mới lại chỗ nó nhận giấy tờ.
Cô ngồi xuống chiếc sô pha đặt ở một góc tường, vứt
túi xách sang một bên, duỗi hai chân ra, thẫn thờ nhìn về phía trước. Điện
thoại lại rung lên, cũng là Thượng Tu Văn gọi.
"Lộ Lộ, sao em không nghe điện thoại?"
"Em mới đi hát cùng Giai Tây về, không nghe thấy tiếng
điện thoại."
"Chơi vui chứ, cổ tay em thế nào rồi?"
"Không sao cả, lúc bôi thuốc cảm giác tê tê rát rát
vậy thôi, không đau lắm. Em vừa về đến nhà. Tu Văn…" Cô ngập ngừng gọi tên anh
rồi lại không biết nói gì tiếp nữa.
Thượng Tu Văn đợi một lúc, cười nhẹ: "Nhớ anh rồi à?"
"Ừm, em nhớ anh. Khi nào thì anh về?"
"Sớm ngày mai anh còn phải bay đến Bắc Kinh một
chuyến, có lẽ ở lại đó hai ba ngày. Đợi anh về sẽ xem kỹ tay em, mấy ngày này
em đừng cử động nhiều quá, có nghe không?"
Cam Lộ lại "ừm" một tiếng: "Trước đây anh đâu có đi
công tác nhiều như vậy."
"Ừ, gần đây công việc hơi nhiều, không có nhiều thời
gian ở bên em, đợi giải quyết xong đợt này, anh nhất định sẽ bù đắp, tranh thủ
nghỉ đông đưa em đi nghỉ dưỡng. Em thích đi đâu?"
"Muốn đi đâu cũng được chứ?"
"Chỉ cần không phải ngoài vũ trụ là được." Trong lời
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!