Thượng Tu Văn tối hôm trước lúc đang ăn cơm ở nhà thì
có điện thoại gọi đến, chỉ nghe một lát rồi đột nhiên sầm mặt xuống, đi ra ban
công nói chuyện rất lâu mới trở lại bàn ăn, nói anh phải lập tức đến thành phố
J, là thành phố giáp với tỉnh này. Cam Lộ hỏi đi mấy ngày, anh chau mày nghĩ
ngợi rồi nói khoảng 2, 3 ngày là đủ.
Cô để anh tiếp tục ăn cơm, còn mình thì lập tức
lên lầu thu dọn hành lý cho anh. Lúc cô xách vali xuống nhà, nghe thấy Thượng
Tu Văn nói: "Chuyện đến nước này, e rằng cậu ứng phó không nổi rồi."
"Con tìm hiểu tình hình xong thì phải lập tức gọi điện
thoại cho mẹ."
Hai mẹ con nhìn thấy cô đi xuống bèn im bặt. Sự im
lặng kì lạ này khiến cô bất giác đứng khựng lại ở cầu thang hồi lâu, trong phút
chốc, cô có một cảm giác rất kì lạ, cái nhà này có những việc mà cô không thể
xen vào.
Thượng Tu Văn bước tới, một tay đỡ lấy vali, cười nói:
"Lộ Lộ, anh đi trước đây, đến đó rồi anh sẽ gọi cho em."
Thái độ và giọng nói của anh vẫn không có gì đổi khác,
không có vẻ gì là trầm trọng như lúc nãy khi nói chuyện với mẹ anh. Khoảng 11
giờ, anh gọi vào di động của Cam Lộ, báo với cô anh đã đến nơi, còn dặn dò cô
đi ngủ sớm.
Lúc nghe điện thoại, Cam Lộ đã nằm trên giường, nhưng
không tài nào ngủ được, cái cảm giác xuất hiện trong cô lúc đứng ở cầu thang
vẫn bám lấy cô.
Thượng Tu Văn cùng bạn mình là Phùng Dĩ An hợp tác mở
công ty kinh doanh vật liệu thép, chuyên cung cấp nguyên vật liệu thép cho các
công trình xây dựng, còn ở thành phố J cũng có một doanh nghiệp tư nhân sắt
thép tên Húc Thăng, đại diện pháp nhân là Ngô Xương Trí, cậu của Thượng Tu Văn,
anh của Ngô Lệ Quân, Thượng Tu Văn là đại lý bán hàng của công ty cậu mình tại
tỉnh này. Thành phố J theo quy hoạch là thuộc tỉnh bên, đi xe mất 4 tiếng, anh
rất thường đến đó công tác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!