Lần thứ hai đến thành phố W, Cam Lộ ngồi tàu lửa tốc
hành, tốc độ quả thật rất nhanh, chưa đến 3 tiếng đã đến nơi, ở ga xe lửa đã có
người của ban tổ chức chờ sẵn đón tiếp và sắp xếp chỗ ở, cô ở cùng với một giáo
viên nữ ở tỉnh bên, buổi chiều theo lịch trình đến một trường trung học trọng
điểm của thành phố W để nghe tiết giảng mẫu, buổi tối còn có một buổi tọa đàm.
Ngày hôm sau, sau khi buổi nghiên cứu, thảo luận kết
thúc, nghe giáo viên tiếp đón nói, nhà hàng nơi dùng cơm trưa cách khách sạn
không xa, ăn cơm xong mọi người quyết định đi bộ về khách sạn, vừa đi vừa trò
chuyện rôm rả.
Lần trước Cam Lộ đến thành phố này thật sự là ký ức
không lấy gì làm vui vẻ. Nhưng cô không thích cứ chìm đắm vào nỗi đau đó để tự
làm khổ mình, giáo viên rất ít có cơ hội đi công tác, tạm thời trút bỏ công
việc đơn điệu, lặp lại mỗi ngày đặc trưng của nghề giáo cũng có thể coi là một
kiểu thư giãn. Ở đây thời tiết rất đẹp, gió xuân hây hây, không khí mát mẻ, cô
theo lối bộ hành cùng đồng nghiệp vừa đi vừa trò chuyện, tâm trạng tự nhiên tốt
lên rất nhiều.
Thượng Tu Văn gọi điện hỏi cô đang làm gì, cô đi tụt
lại phía sau, cười nói: "Đang tản bộ. Đường này là đường Xuân Minh, trồng rất
nhiều cây dương, đường phố rất yên tĩnh."
"Anh biết chỗ đó, mấy con đường gần đó đều bắt đầu
bằng chữ Xuân, đường Xuân Minh, đường Xuân Thâm, đường Xuân Hòa, đường Xuân
Phong, đường Xuân Giang."
Cam Lộ thích thú với những tên đường đầy chất thơ ấy:
"Mấy tên đường này thật đẹp, cũng rất phù hợp với mùa."
"Hồi đó nhà anh ở trên đường Xuân Thâm, anh sống ở đó
gần 10 năm. Con đường đó song song với đường Xuân Minh, không xa lắm, trồng rất
nhiều cây bào đồng, mùa này sẽ ra hoa tím, rất đẹp." Giọng nói Thượng Tu Văn có
vẻ mệt mỏi, "Anh có thời gian thì tốt quá, có thể đi cùng em."
"Anh rất mệt phải không?"
"Ừ, có một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!