Chuông điện thoại báo thức reo inh ỏi ở đầu giường,
Cam Lộ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong vòng tay Thượng Tu Văn, đầu gối
lên ngực anh, cằm anh tì vào trán cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
Cô hoàn toàn không biết họ đã ngủ thành tư thế này từ
lúc nào.
Tối hôm qua, Cam Lộ về đến nhà vẫn không yên tâm về
Tiền Giai Tây, bèn gọi điện thoại cho cô, chuông đổ rất lâu Tiền Giai Tây mới
nghe máy, cười vô cùng phấn khích, giọng lè nhè: "Không sao, tớ không sao, ha
ha, Lộ Lộ, đừng lo. Dzô dzô, chúng ta dzô cái nữa nào."
Trong điện thoại là một mớ âm thanh hỗn tạp, tiếng la
hét, cười nói, tiếng nhạc chát chúa hòa lẫn với nhau. Cam Lộ dĩ nhiên không tin
bạn mình không sao, nhưng nghĩ đến ở nơi náo nhiệt như thế, nỗi đau có lớn thể
nào có lẽ cũng có thể để sang một bên, huống hồ gì chỉ là một mối tình chưa lấy
gì làm sâu sắc.
Cô vào phòng làm việc mở laptop lên, tiếp tục tìm vài
tài liệu để hoàn thành luận văn của mình. Một lát sau, thấy thời gian cũng
không còn sớm, theo thói quen thường ngày, cô thay đồ thể dục ra ban công nhảy
dây. Một thời gian dài không vận động, cô nhảy một hồi đã thở không ra hơi, mồ
hôi nhễ nhại. Cô đi tắm rồi lên giường như thường lệ, cầm lấy một quyển tiểu
thuyết, nhưng lòng vẫn chưa yên, cô không xem vào lấy một chữ.
Nghĩ đến việc cùng nằm với Thượng Tu Văn trên một
chiếc giường, cô thật sự không thể làm ra vẻ như không có chuyện gì. Phòng dành
cho khách ở dưới lầu, nếu cô lên tiếng bảo anh xuống đó ngủ, anh có lẽ cũng sẽ
không phản đối. Nhưng đã đồng ý dọn về nhà, lại làm chuyện như thế, vừa kinh
động đến mẹ chồng vừa cảm thấy mình quá quắt.
Cô nghĩ không ra cách nào khả dĩ, bèn đặt tiểu thuyết
xuống, tắt đèn, ngủ hơi sớm hơn thường ngày một chút. Trằn trọc một hồi, cô
chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, cô trở mình thì chạm phải một cánh tay, giật mình
tỉnh giấc, lúc này mới nhận ra, Thượng Tu Văn không biết đã về và lên giường từ
lúc nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!