Ăn cơm xong, Cam Lộ dọn dẹp chén bát, dặn dò ông Cam
lên giường nghỉ ngơi: "Dì Vương nói chút nữa dì về, đồ ăn buổi tối con cũng mua
rồi, đều để trong tủ lạnh. Tụi con về đây ạ."
Ông Cam gật đầu: "Ừ, về đi, không cần phải đến đây
thường xuyên đâu, rảnh rỗi đến là được rồi."
Hai người xuống lầu, Thượng Tu Văn nói: "Còn sớm, anh
giúp em thu dọn đồ đạc trước."
Cam Lộ gật đầu. Hai người đi hai xe riêng, về đến nhà
Phùng Dĩ An, Thượng Tu Văn hỏi cô: "Những thứ nào cần mang về?"
Cam Lộ nhìn quanh nhà, sau khi đến đây ở, Thượng Tu
Văn lần lượt đem rất nhiều đồ đạc sinh hoạt hàng ngày đến cho cô, bây giờ phải
dọn hết, trả lại nguyên trạng căn nhà cho Phùng Dĩ An thật không phải là chuyện
đơn giản.
"Tu Văn, chúng ta ngồi xuống nói chuyện một lát được
không?"
Thời gian gần đây, đây là lần đầu tiên cô chủ động yêu
cầu nói chuyện, Thượng Tu Văn dĩ nhiên gật đầu, hai người ngồi xuống sô pha ở
phòng khách, nhưng Cam Lộ lại không biết bắt đầu từ đâu. Thượng Tu Văn nắm lấy
tay cô, nhẹ nhàng nói: "Nếu em vẫn phiền lòng về nghĩa vụ vợ chồng mà hôm trước
nói, anh sẽ kiên nhẫn chờ đến khi nào cả sức khỏe và tâm lý của em hoàn toàn
chấp nhận anh."
Mặt Cam Lộ bất chợt đỏ lên, nhưng trong lòng phải thừa
nhận rằng người đàn ông này luôn đoán biết được những tâm sự thầm kín trong
lòng cô. Nhưng càng như thế cô càng thấy muộn phiền: "Tu Văn, em đã đồng ý dọn
về nhà, dù có cố chấp thế nào, chắc cũng không đến nỗi suốt ngày kiếm chuyện
hục hặc với anh. Nhưng trong thời gian ngắn, e rằng em không muốn… có con."
Tay anh hơi xiết chặt tay cô: "Chuyện này không thành
vấn đề, sau này chúng ta còn nhiều thời gian mà."
"Đúng, còn nhiều thời gian." Cam Lộ im lặng một lúc,
cười thê thiết: "Trước đây cứ nghĩ đến việc chúng ta có thể sống bên nhau cả
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!