Cam Lộ lười biếng lê bước vào buồng thang máy, đến nơi
cô lấy chìa khóa mở cửa bước vào nhà, tay theo thói quen lần mò ấn công tắc đèn
ở bên trái thì đụng phải tường, lúc đó cô mới sực tỉnh, ý thức được mình bây
giờ đang đứng trong nhà Phùng Dĩ An. Cô đã sống ở đây hơn nửa tháng nhưng vẫn
không quen vị trí công tắc đèn, mỗi lần về đều tưởng như về căn nhà chung sống
cùng Thượng Tu Văn và Ngô Lệ Quân, phải ấn hụt trước rồi mới ấn đúng công tắc.
Cô bỗng nhiên không muốn cử động nữa, mệt mỏi tựa
người vào cửa, nhắm mắt lại nghĩ, chẳng lẽ phải ở nhà người khác luôn sao, cứ ở
cái trạng thái không chiến không hòa với Thượng Tu Văn như thế này mãi sao?
Ban đầu cô còn lấy cớ cha nằm bệnh viện, bây giờ ông
Cam đã sắp xuất viện về nhà rồi, Thượng Tu Văn đang ở thành phố J mấy hôm rồi
không gặp, cô một mặt thấy nhẹ nhõm một mặt lại chua xót nghĩ, cứ kéo dài thế
này hộ có lẽ sẽ càng khó nói chuyện đàng hoàng với nhau.
Đột nhiên, cô ngửi thấy mùi khói thuốc trong phòng,
nghi ngờ mở mắt ra, sau khi mắt đã thích nghi với bóng tối trong nhà, cách một
bậc thềm cô chỉ thấy trên ghế sô pha thấp thoáng bóng một người ngồi, một đốm
đỏ đang cháy sáng. Cô giật mình hoang mang với tay bật liền bốn công tắc đèn
trên tường, ánh sáng từ các loại đèn phút chốc bao trùm cả gian phòng khách,
Thượng Tu Văn thình lình xuất hiện trước mặt cô.
Anh ngồi ngửa đầu tựa người vào sô pha, hai ngón tay
kẹp điếu thuốc đang cháy dở chỉ còn một nửa, mắt hơi híp lại do ánh sáng đèn
đột ngột chiếu vào, bình thản nhìn cô.
Cam Lộ định thần lại, vội tắt một số đèn không cần
thiết: "Anh về lúc nào thế?"
"Nửa tiếng trước." Anh trả lời ngắn gọn, dụi tắt điếu
thuốc, bên trong gạt tàn đã có 3 đầu lọc, "Em đi đâu thế, sao không cầm theo
điện thoại."
Cam Lộ nghe điện thoại của Nhiếp Khiêm xong, chỉ mặc
áo khoác cầm theo chìa khóa đi xuống, đến máy tính còn không kịp tắt: "Em không
đi xa, anh ăn gì chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!