Giang Tiểu Lâm chẳng nói chẳng rằng đi lấy giấy đăng
ký kết hôn, dù không tổ chức đám cưới cũng chẳng đi tuần trăng mật, thậm chí
chẳng cho mọi người ăn kẹo mừng gọi là, nhưng tin kết hôn của cô vẫn lan truyền
khắp trường.
Lúc Cam Lộ hết tiết dạy về văn phòng, thì nghe đồng
nghiệp đang bàn tán xôn xao.
"Sao cô biết được thế?"
"Cô ấy đã dọn ra khỏi ký túc xá trường rồi. Nghe nói
đối phương là công chức, cán bộ ngoại giao, góa vợ, có đứa con gái hơn 5 tuổi."
"Chẳng trách không đãi rượu cũng chẳng có pháo hồng.
Nói theo kiểu cũ thì là làm vợ lẽ."
"Đúng là đầu óc cổ hủ, nhà cô giáo Giang ở nông thôn,
nặng gánh gia đình, đây mới là sự lựa chọn sáng suốt."
"Nói cũng phải, bây giờ nghe nói rất nhiều thiếu nữ
tuổi xuân mơn mởn lại thích tìm cho mình một người đàn ông chững chạc có sự
nghiệp vững vàng, người ta có vợ rồi cũng chẳng thành vấn đề. Cuộc hôn nhân này
của cô giáo Giang là bình thường đấy chứ, cũng rất tốt nữa."
Cam Lộ dĩ nhiên không tham dự vào cuộc bàn tán ấy, đầu
óc cô hiện giờ bị vấn đề của mình chiếm chọn, chẳng còn tâm trí hơi sức đâu mà
để ý đến số phận người khác, nhưng cô vẫn có chút cảm thán.
Đối với người ngoài cuộc, hôn nhân của Giang Tiểu Lâm
là một sự lựa chọn khôn ngoan, tình yêu dĩ nhiên bị người ta lờ đi. Cô đang đối
mặt với nguy cơ chưa từng có trong hôn nhân, không thể không suy nghĩ, rốt cuộc
thứ mà mỗi người muốn có được từ hôn nhân là gì.
Cô chưa từng gặp phải khó khăn như Giang Tiểu Lâm. Lúc
đồng ý lời cầu hôn của Thượng Tu Văn, cô còn rất trẻ, hoàn toàn có thể lựa chọn
cho mình một cuộc sống tự do tự tại hơn, ít ra lúc đó điều kiện của Thượng Tu
Văn bày ra trước mắt cô không phải là lý do để cô bị mê hoặc mà nói lời đồng ý.
Cô có thể thẳng thắn nói rằng, sự lựa chọn của cô không hề mang màu sắc lợi
lộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!