Cuộc phẩu thuật
của ông Cam được xếp lịch vào 9 giờ sáng, nhưng Cam Lộ sợ ông căng thẳng, quyết
định đến bệnh viện sớm một chút. Cô dậy từ rất sớm, vội vàng vệ sinh cá nhân,
rốt cuộc vẫn thấy hơi nhức đầu, không biết có phải là do hậu quả của việc uống
rượu tối qua không, nhưng cô vừa soi gương bôi kem dưỡng da vừa hạ quyết tâm
không bao giờ đụng đến rượu nữa. Sắp xếp
đâu vào đấy xong, cô mở cửa phòng ngủ, phát hiện Thượng Tu Văn đang ngồi trên
sô pha ở phòng khách, không khỏi giật mình.
Trong nhà không được sáng cho lắm, mặt anh hơi ngước
lên, hình như là đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn từ chỗ cô, đó là một cảnh tượng
trong trẻo mà cô tịch. Anh mở mắt ra, quay sang nhìn cô, cô nhất thời không
hiểu nổi biểu hiện trên gương mặt anh, thẫn thờ đứng yên một chỗ.
Thượng Tu Văn đứng dậy, anh ăn vận vô cùng trang
trọng, áo sơ mi trắng, vest màu xanh đậm, thắt cà vạt, làm nổi bật cơ thể thuôn
đài: "Chào em."
"Chào anh." Cam Lộ
nghĩ, vợ chồng chào hỏi nhau buổi sáng một cách lịch sự, khách sáo như vậy, có
chút gì đó thật hài hước.
Không đợi cô nghĩ nhiều, Thượng Tu Văn chỉ xuống bàn
sô pha: "Anh đem cho em mấy quyển sách, hôm nay cha làm phẫu thuật, có thể thời
gian sẽ rất dài, em cầm một quyển đọc giết thời gian chứ."
Cam Lộ không thể không cám ơn sự chu đáo của anh, bước
tới lấy đại một quyển bỏ vào giỏ: "Em
phải đi rồi."
"Anh đưa em đi lấy xe."
Cam Lộ dĩ nhiên còn nhớ hôm qua Thượng Tu Văn đưa mình
về, chiếc BMW vẫn còn để ở nhà cha cô:"Không cần phiền anh đâu, hôm nay anh
không phải có cuộc họp sao?"
Thượng Tu Văn chỉ mỉm cười trước sự khách sáo này của
cô, trong ánh sáng bình minh, khóe miệng anh khẽ hướng lên trên, mắt hơi híp lại,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!