Cam Lộ tắm xong, chưa muốn ngủ ngay, cô tranh thủ hoàn
chỉnh phần giáo án còn dang dở, tiện thể đợi Thượng Tu Văn. Nhưng lúc lên lầu,
Thượng Tu Văn cầm túi xách giúp cô, cô lại vội vội vàng vàng chạy vào phòng mà
quên mất cầm theo.
Cô rón rén xuống lầu, dáo dác nhìn quanh thì thấy túi
xách của mình để ở hành lang cửa ra vào bèn bước đến lấy, đang lúc quay người
lên lầu thì bỗng nghe thấy tiếng nói có phần gắt gỏng từ phòng mẹ chồng vọng
ra: "Con nhất định phải đồng ý với mẹ, không đi gặp Hạ Tĩnh Nghi nữa."
Giọng nói của Thượng Tu Văn lại rất bình tĩnh: "Mẹ,
con không cố ý đi gặp cô ấy, mẹ quản nhiều quá đấy, cũng nghĩ nhiều nữa, không
cần thiết phải như vậy."
"Ả hồ ly tinh đó, những chuyện phiền phức nó gây ra
còn chưa đủ sao? Nó bỗng dưng trở về như vậy, có trời biết nó đang suy tính cái
gì."
Cam Lộ như bị sét đánh trúng, cô là người có suy nghĩ
rất tinh tế chứ không qua quýt đại khái. Ngô Lệ Quân trước nay nói chuyện rất
chừng mực, rất ít khi nói ra những lời thế này, dùng từ khắt khe là một chuyện,
giọng nói cũng lộ ra sự khinh miệt không giấu giếm, nhưng cái từ "hồ ly tinh"
thốt ra từ miệng bà có ý nghĩa gì gần như chẳng cần phải suy đoán, chỉ cần
tưởng tượng cũng có thể liên tưởng ra được chút gì đó.
"Chỉ có chuyện này thôi sao? Muộn rồi, mẹ đi nghỉ sớm
đi." Giọng nói đều đều, không bộc lộ cảm xúc của Thượng Tu Văn vọng ra.
Cam Lộ đi như chạy lên lầu, vào phòng làm việc ngồi
phịch xuống. Một lúc sau, Thượng Tu Văn bước vào, cúi đầu nhìn cô: "Sao, còn
việc phải làm à?"
Cam Lộ không ngẩng đầu lên: "Anh ngủ trước đi, em soạn
xong giáo án rồi ngủ sau."
"Đừng thức khuya quá nhé."
Thượng Tu Văn trở về phòng ngủ. Căn phòng phức hợp này
lầu trên lầu dưới giống nhau, mỗi gian đều có phòng làm việc, phòng ngủ và nhà
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!