Cam Lộ bị các triệu chứng mất ngủ, nằm mơ thấy ác
mộng, giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm gây khó khăn một thời gian. Cô mở mắt ra,
mơ màng nhìn trần nhà trắng toát, lại nhìn tấm chăn cũng trắng toát đắp trên
người, ngạc nhiên vì mình có thể ngủ ngon
đến thế ở nơi bệnh viện lạ lẫm này, thậm chí không hề nằm mơ, chuyện xảy ra mấy
hôm nay đè nặng trong lòng cô đến mức nghẹt thở dường như đã buông tha cho cô.
Cô chỉcó thể nghĩ rằng, mình có lẽ đã vô tâm đến một mức độ nhất định nào rồi.
Thế nhưng cô lập tức nín thở, nhận thức được chuyện gì
đang xảy ra.
Tối qua, từ lúc Thượng Tu Văn bế cô vào khoa phụ sản
kiểm tra, cô đã rơi vào trạng thái Hysteria [1], cứ
nắm chặt tay áo cúa Thượng Tu Văn không buông, đến khi y tá mời anh ra ngoài,
cô hoảng loạn nắm chặt vạt áo mình, không thể giữ bình tĩnh nghe bác sĩ nói,
mãi đến khi được tiêm một liều thuốc an thần.
"Hợp tác một chút, dang
rộng đùi ra, đừng động đậy."
"E rằng cô đã sảy thai rồi."
"Không, chồng cô bây giờ không thể vào."
"Chúng tôi phải nạo tử cung."
"Bình tĩnh lại, cô vẫn còn trẻ, sau này còn có cơ
hội..."
Câu nói cuối cùng đó của bác sĩ là những gì Cam Lộ còn
nhớ về ngày hôm qua. Cô từ từ nới lỏng bàn tay đang nắm chặt tấm chăn ra, sờ
lên bụng mình, dĩ nhiên ở đó cũng chẳng có gì khác
biệt. Nhưng cô vội vàng rụt tay lại, hiểu một cách rất rõ ràng và biết rằng:
Đứa con trong bụng cô không còn nữa. Một nỗi đau xé ruột xé gan đột ngột đâm
xuyên trái tim cô, khiến cô nghẹt thở.
Thượng Tu Văn đưa tay ra nắm lấy tay cô.
Cô từ từ quay đầu sang, chỉ thấy Thượng Tu Văn ngồi
bên mép giường, tóc hơi rối một chút, trên gương mặt điềm tĩnh, hai đầu chân
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!