Buổi tối, Cam Lộ khó khăn lắm mới chợp mắt được một
lúc thì di động reo lên. Căn nhà này không lắp điện thoại, cô đã hứa với Thượng
Tu Văn, di động lúc nào cũng phải ở chế độ mở để tiện hai người liên lạc.
Cô nhổm người dậy, cầm điện thoại lên, nhìn vào màn
hình hiển thị màu xanh nhạt thì thấy số nhà cha cô gọi đến nên vội vàng bắt
máy.
Giọng hoảng loạn của dì Vương vọng đến: "Lộ Lộ, cha
con đột nhiên nôn ra máu, làm sao bây giờ?"
Cam Lộ thất kinh: "Dì gọi 120 ngay, gọi xe cấp cứu
đến. Sau đó giữ liên lạc với con, nói cho con biết cha được đưa đến bệnh viện
nào."
Sức khỏe của ông Cam, cha Cam Lộ, luôn không được tốt
cho lắm, trước đây cô đã từng có kinh nghiệm ứng phó với tình huống thế này,
nên vẫn giữ được phần nào bình tĩnh, vội vàng xuống giường, bỗng dưng nhớ ra cả
dì Vương và cha cô đều không có điện thoại di động, số của cô lại được cài phím
tắt trong điện thoại bàn, với sự bàng hoàng, bấn loạn của dì Vương hiện giờ,
lát nữa có nhớ liên lạc với mình không đã là vấn đề lớn, cô lo lắng đến mức
toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Cô lấy điện thoại gọi đi, điện thoại bên đó đang bận
máy. Cô với tay lấy áo khoác, trán đập mạnh vào cây cột ở cuối giường, đau đến
thấu trời xanh, lúc đó mới nhận ra, mình không bật đèn phòng. Cô ôm lấy đầu, sờ
soạng trong bóng tối, mượn ánh sáng leo lét trên màn hình điện thoại, mò mẫm mở
công tắc đèn, cố gắng bình tĩnh trở lại, rồi đột nhiên nghĩ ra cách đối phó.
Cô tìm tên Nhiếp Khiêm trong sổ danh bạ điện thoại,
sau vài tiếng chuông, Nhiếp Khiêm nghe máy: "Lộ Lộ, muộn thế này rồi, có chuyện
gì…"
Cô vội vàng nói: "Xin lỗi, Nhiếp Khiêm, cha em bị bệnh
rồi, có lẽ đã gọi được xe cấp cứu, em lập tức đến đó ngay, anh ở gần đó, có thể
giúp em qua đó xem sao, xe cấp cứu đưa đến bệnh viện nào, sau đó báo cho em
biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!