Chương 17: Nếu đây là thứ anh cần

Cuộc sống của Cam Lộ và Thượng Tu Văn gần như trở lại

trạng thái bình thường

- nếu tương kính như tân có thể xem là một trạng thái

bình thường.

Thượng Tu Văn ở ngoài phòng khách, sáng sớm anh dậy

đúng giờ, lái xe đưa Cam Lộ đi ăn sáng trước rồi chở đến trường, buổi chiều anh

đến sớm đợi cô ngoài cổng, đón cô về nhà. Ăn cơm xong cô vào phòng làm việc,

anh ở một phòng khác xử lý công việc; đến 9 giờ, anh bê một cốc sữa vào cho cô,

nhìn cô uống hết sau đó cùng cô ra ngoài tản bộ, đến 10 giờ rưỡi, anh nhắc cô

ngủ sớm.

Cuộc sống bình lặng đến phát chán ấy kéo dài được ba

ngày, Cam Lộ cảm thấy dài như ba năm.

Cô trước nay không phải là người có lòng kiên nhẫn,

thế nhưng, bây giờ cô không thể đọ sức kiên nhẫn với bất kỳ ai, cơn buồn nôn

vào buổi sáng, cơ thể mệt mỏi nếu đứng hơi lâu, ngồi xuống là buồn ngủ, từng

biểu hiện đều nhắc nhở cô thai nhi đang lớn lên mỗi ngày trong bụng, đang dần

dần thành hình, cô không có nhiều thời gian suy tính thiệt hơn cho cái "quyết

định cuối cùng".

Huống hồ gì cô hiểu rất rõ lòng kiên nhẫn và ý chí của

Thượng Tu Văn. Bây giờ nhớ lại lúc mới quen nhau, cô phải thừa nhận rằng, cô có

lẽ chưa bao giờ thoát khỏi bàn tay anh.

Trưa nay, Cam Lộ nhận được điện thoại của Tiền Giai

Tây.

"A lô, bọn cậu đã làm hòa chưa?"

Cô không biết phải nói thế nào, chỉ ậm ừ.

"Mặt ủ mày chau như thế làm gì? Được rồi, tớ biết là

ông xã cậu chỉ cần dỗ ngọt vài câu là cậu xiêu lòng ngay ấy mà."

Cô không nén nổi bật cười gượng gạo: "Cậu thật hiểu

khả năng này của tớ đấy, Giai Tây."

"Ai bảo cậu lúc nào cũng nói lý lẽ làm gì. Thời đại

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!