Cam Lộ đi chuyến bay cuối cùng trong ngày, bây
giờ đã là đêm khuya, hành khách đi cùng chuyến này không nhiều, ai cũng
mệt mỏi, đờ đẫn.
Cô xuống máy bay ra ngoài đón taxi, tài xế hỏi
cô về đâu, cô lại một lần nữa cảm thấy không có nơi nào để về, đành
bảo ông ta cứ chạy đi, sau đó lấy điện thoại ra mở máy, không để tâm
đến tín hiệu không ngừng báo có tin nhắn, gọi cho Tiền Giai Tây.
Tiền Giai Tây kêu toáng lên: "Cậu ở đâu đấy? Cậu
làm tớ sốt ruột chết được. Điện thoại thì không mở, hồi chiều
chồng cậu gọi điện cho tớ, hỏi tớ có gặp cậu không."
"Tối nay tớ muốn tìm một nơi để ở, chỗ
cậu có tiện không? Nếu không tớ ở khách sạn cũng được."
"Giữa chúng ta còn phải hỏi điều này sao? Cậu
đến ngay đi."
Cam Lộ thở phảo: "Anh ấy có hỏi nữa thì cậu
cứ nói không gặp tớ là được rồi." Cô nói với tài xế taxi địa chỉ
nhà của Tiền Giai Tây, tiện tay xóa tất cả các tin nhắn chưa đọc rồi
tắt nguồn.
Tiền Giai Tây sống ở một chung cư cao tầng cách
đài truyền hình không xa, một phòng ngủ một phòng khách, chỗ ở quả
thật không lớn lắm, lại thêm cô bình thường lười dọn dẹp, nên trông
rất lộn xộn. Cam Lộ vào nhà, dẹp đống quần áo trên ghế sô pha sang
một bên ngồi xuống, mệt mỏi nói: "Đừng hỏi gì hết, Giai Tây ạ, tớ
mệt lắm rồi."
Tiền Giai Tây dù có một bụng nghi vấn cũng
đành nén lại, lấy áo ngủ đưa cho cô: "Vậy cậu đi tắm rồi đi ngủ đi,
nhìn mặt cậu kìa, thật chẳng còn thần sắc gì nữa."
"Tớ ngủ ở sô pha là được rồi." Cam Lộ biết
giường của Tiền Giai Tây nhỏ, càng biết tối nay mình sẽ trằn trọc
không ngủ yên nên không muốn làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!